Sau biến cố cơn sốt đêm ấy, bầu không khí ở hành lang tầng ba khu trọ dường như đã bớt đi phần nào sự căng thẳng, thay vào đó là một loại cảm giác kỳ lạ, vừa ngượng ngùng vừa mang chút hơi thở của sự thỏa hiệp. Cố Thần dường như nhận ra rằng việc gỡ bỏ lệnh chặn liên lạc chính là "đèn xanh" quý giá nhất mà anh có được trong suốt ba năm qua, nên anh bắt đầu tận dụng nó một cách triệt để và có phần thái quá. Sáng sớm hôm sau, khi Lâm Tịch vừa mới thức dậy và đang loay hoay chuẩn bị bữa sáng đơn giản, cô lại nghe thấy tiếng gõ cửa quen thuộc mang theo nhịp điệu vô cùng thản nhiên của người hàng xóm phòng bên. Mở cửa ra, cô thấy Cố Thần đứng đó với một diện mạo hoàn toàn mới, chiếc áo phông nghiêm túc mọi ngày được thay bằng một chiếc áo khoác bóng chày năng động, nụ cười trên môi anh rạng rỡ đến mức khiến người ta cảm thấy lóa mắt. Anh không còn mang theo vẻ mặt hối lỗi hay dè dặt nữa, mà thay vào đó là một sự tự tin pha chút tinh nghịch, tay cầm một chiếc bát sứ nhỏ và đưa ra trước mặt cô với lý do vô cùng phi lý là sang mượn một ít muối để nấu canh.
Lâm Tịch nhìn chàng trai cao lớn trước mặt với vẻ mặt đầy nghi hoặc, cô biết thừa rằng một người cẩn thận và tỉ mỉ như anh không đời nào lại để thiếu hụt những thứ gia vị cơ bản trong căn bếp nhỏ của mình. Cô định lên tiếng mỉa mai nhưng nhìn thấy ánh mắt lấp lánh sự mong chờ của anh, những lời gay gắt bỗng chốc nghẹn lại nơi cổ họng, cô chỉ biết thở dài và quay người vào trong lấy hũ muối đưa cho anh. Cố Thần không hề có ý định nhận đồ rồi đi ngay, anh thản nhiên bước vào trong phòng, quan sát một vòng căn phòng nhỏ của cô rồi gật gù khen ngợi cách cô sắp xếp đồ đạc trông thật ấm cúng và có gu thẩm mỹ. Anh bắt đầu thao thao bất tuyệt về việc mình đang học nấu một món canh bồi bổ sức khỏe cho người mới ốm dậy, nhưng vì trình độ còn hạn chế nên muốn nhờ cô sang "giám sát" giúp để không làm cháy gian bếp. Lâm Tịch cảm thấy dở khóc dở cười trước sự thay đổi phong cách từ học bá lạnh lùng sang kẻ mặt dày bám đuôi của anh, cô dứt khoát đẩy anh ra cửa và tuyên bố rằng nếu anh còn tiếp tục làm phiền, cô sẽ tái thiết lập lệnh chặn số ngay lập tức.
Sự đe dọa của Lâm Tịch dường như không còn hiệu quả như trước, bởi Cố Thần đã nắm bắt được điểm yếu của cô là sự mềm lòng đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng và gai góc. Chỉ mười phút sau khi bị đuổi đi, anh lại quay trở lại với một lý do còn nực cười hơn là sang mượn chiếc điều khiển tivi vì chiếc ở phòng anh bỗng nhiên bị hỏng nút nguồn một cách bí ẩn. Lâm Tịch đứng khoanh tay trước cửa, cô nhìn thẳng vào mắt anh và hỏi rằng liệu anh có biết hai chiếc tivi ở khu trọ này thuộc hai hãng hoàn toàn khác nhau và điều khiển không thể dùng chung hay không. Cố Thần khựng lại trong giây lát, anh gãi đầu cười hì hì rồi nhanh chóng chữa cháy bằng cách nói rằng có lẽ anh đã quá lo lắng cho bộ phim yêu thích nên nhất thời quên mất kiến thức vật lý cơ bản. Sự vô lý đến mức đáng yêu của anh khiến Lâm Tịch không thể giữ nổi vẻ mặt nghiêm nghị, một nụ cười mỉm khẽ hiện lên nơi khóe môi cô, dù cô đã cố gắng che giấu nó bằng cách cúi đầu thật nhanh.
Cố Thần nhân cơ hội đó liền tấn công dồn dập hơn bằng cách mời cô sang phòng mình để cùng xem một bộ phim khoa học mà anh biết chắc chắn cô sẽ thích vì nó liên quan đến chuyên ngành cô đang học. Anh đưa ra lý lẽ rằng việc học tập căng thẳng ở đại học cần có sự giải trí lành mạnh, và việc có một người hàng xóm giỏi giang như anh ngồi bên cạnh giải thích những đoạn khó hiểu chính là một đặc quyền không phải ai cũng có. Lâm Tịch cảm thấy sự kiên trì của anh bắt đầu làm cô mệt mỏi theo một cách tích cực, cô nhận ra rằng việc cứ mãi trốn tránh chỉ khiến anh càng có thêm nhiều chiêu trò quái chiêu hơn để tiếp cận mình. Cuối cùng, cô đồng ý sang phòng anh với điều kiện chỉ ở lại xem hết bộ phim và anh không được phép nói những lời sến súa hay nhắc lại chuyện quá khứ thêm một lần nào nữa. Cố Thần mừng rỡ như bắt được vàng, anh nhanh chóng dọn dẹp chỗ ngồi thật êm ái, chuẩn bị sẵn đồ ăn vặt và nước uống như thể đang đón tiếp một vị khách vô cùng quý giá và quan trọng.
Buổi chiều hôm ấy, trong căn phòng nhỏ số 301, không khí vốn dĩ luôn yên tĩnh nay lại tràn ngập tiếng cười nói nhẹ nhàng và những cuộc tranh luận về nội dung bộ phim đang trình chiếu trên màn hình. Lâm Tịch phát hiện ra rằng khi không còn bị ám ảnh bởi những nỗi đau quá khứ, việc trò chuyện với Cố Thần thực sự là một trải nghiệm vô cùng thú vị và đầy cảm hứng. Anh vẫn thông minh như ngày nào, nhưng cách anh truyền đạt kiến thức giờ đây đã trở nên khiêm tốn và hài hước hơn, không còn mang sắc thái áp đặt của một học bá luôn đứng trên đỉnh cao. Cô bắt đầu nhận ra rằng ba năm xa cách không chỉ khiến cô trưởng thành hơn, mà còn nhào nặn một Cố Thần hoàn toàn mới, một người biết cách hạ thấp cái tôi của mình để thấu hiểu và trân trọng những người xung quanh. Khoảnh khắc ngồi cạnh anh trên chiếc ghế sofa cũ, cùng nhau chia sẻ một gói khoai tây chiên, Lâm Tịch bỗng thấy trái tim mình nhẹ nhõm đến lạ kỳ, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ khỏi tâm hồn.
Tuy nhiên, sự ngọt ngào ấy không kéo dài được bao lâu khi Cố Thần bất ngờ quay sang nhìn cô bằng một ánh mắt vô cùng nghiêm túc, chứa đựng tất cả sự thâm tình và mong mỏi mà anh đã dồn nén suốt bao năm. Anh nhẹ nhàng nói rằng anh thực sự rất trân trọng những giây phút bình yên này, và anh sẽ làm tất cả mọi thứ để chứng minh rằng anh của hiện tại hoàn toàn xứng đáng với sự tin tưởng của cô thêm một lần nữa. Lâm Tịch khựng lại, nụ cười trên môi cô chợt tắt hẳn khi cô lại một lần nữa cảm nhận được sức nặng của những lời cam kết và sự kỳ vọng từ phía anh. Cô chưa sẵn sàng để bước vào một mối quan hệ mới, hay nói đúng hơn là cô vẫn còn sợ hãi những vết thương cũ sẽ lại một lần nữa bị rách toạc nếu cô quá vội vàng mở lòng. Cô đứng dậy xin phép ra về, để lại Cố Thần với một nỗi buồn man mác trong mắt, nhưng anh vẫn mỉm cười và tiễn cô ra tận cửa với lời nhắn nhủ rằng anh sẽ luôn ở đây, sẵn sàng mượn bất cứ thứ gì từ cô nếu đó là cái cớ để được nhìn thấy cô mỗi ngày.