MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨChương 12: Bùng nổ và sự đối diện với sự thật

HỌC BÁ THEO ĐUỔI LẠI BẠN GÁI CŨ

Chương 12: Bùng nổ và sự đối diện với sự thật

1,327 từ · ~7 phút đọc

Những ngày tiếp theo, sự kiên trì của Cố Thần bắt đầu đạt đến mức độ mà Lâm Tịch phải gọi là "vô liêm sỉ" thực sự khi anh không chỉ mượn đồ mà còn bắt đầu tham gia sâu vào cuộc sống sinh viên của cô. Anh tìm cách lấy được thời khóa biểu của lớp cô, thường xuyên xuất hiện ở cổng trường với lý do "đi dạo tiện đường" dù trường anh nằm ở hướng hoàn toàn ngược lại so với con đường anh đang đi. Sự xuất hiện thường xuyên của một chàng trai ưu tú như Cố Thần đã gây nên một làn sóng xôn xao trong lớp của Lâm Tịch, khiến ngay cả Trần Phong cũng cảm thấy bị đe dọa và bắt đầu có những hành động cạnh tranh lộ liễu. Đỉnh điểm là trong một buổi tiệc giao lưu giữa hai trường đại học đối diện, Cố Thần đã công khai ngồi vào bàn của lớp Lâm Tịch, thản nhiên bóc tôm và gắp thức ăn cho cô trước sự chứng kiến của hàng chục con mắt tò mò. Lâm Tịch cảm thấy vô cùng áp lực và khó chịu, cô cảm thấy sự quan tâm của anh đang biến thành một sự kiểm soát vô hình khiến cô không thể thở nổi giữa những lời bàn tán của bạn bè.

Trở về khu trọ sau buổi tiệc, Lâm Tịch không thể kìm nén thêm được nữa, cô đứng chặn ngay trước cửa phòng Cố Thần với vẻ mặt vô cùng giận dữ và đôi mắt đỏ hoe vì uất ức. Cô hét lên hỏi anh rằng anh muốn gì ở cô, tại sao anh lại cứ thích làm xáo trộn cuộc sống yên bình mà cô đã phải rất vất vả mới xây dựng được sau khi anh bỏ rơi cô. Cô liệt kê tất cả những nỗi đau mà anh đã gây ra, từ việc im lặng biến mất sau kỳ thi, cái quay đầu lạnh lùng ở cổng trường cấp ba cho đến sự hiện diện mặt dày lúc này như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cô nói rằng sự quan tâm của anh lúc này không khiến cô cảm thấy hạnh phúc, mà chỉ làm cô thấy mệt mỏi và cảm thấy mình như một món đồ chơi để anh bù đắp cho lỗi lầm và cái tôi quá lớn của mình. Giọng nói của Lâm Tịch run rẩy, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng vỡ òa, tuôn rơi lã chã trên gương mặt nhợt nhạt khiến Cố Thần hoàn toàn sững sờ và hối hận.

Trước sự bùng nổ của Lâm Tịch, Cố Thần không hề lên tiếng giải thích hay biện minh cho những hành động của mình, anh chỉ lặng lẽ đứng yên chịu đựng từng lời mắng nhiếc và những nắm đấm yếu ớt của cô nện vào ngực mình. Anh cảm nhận được nỗi đau tận cùng trong tiếng khóc của cô, nhận ra rằng sự theo đuổi dồn dập của mình những ngày qua quả thực đã quá ích kỷ và thiếu đi sự tôn trọng đối với cảm xúc của người trong cuộc. Anh nhẹ nhàng đưa tay lên định lau nước mắt cho cô nhưng lại khựng lại giữa chừng vì sợ sẽ khiến cô càng thêm ghét bỏ, anh chỉ có thể đứng đó với trái tim đau thắt lại như có ai đó đang bóp nghẹt. Khi Lâm Tịch đã mệt lử vì khóc và cơn giận cũng đã phần nào vơi bớt, không gian giữa hành lang chỉ còn lại tiếng nức nở nhỏ dần và hơi thở dồn dập của hai người trong bóng tối nhạt nhòa. Cố Thần khẽ lên tiếng bằng một giọng trầm khàn, anh xin lỗi vì đã quá nóng vội, vì đã không nghĩ đến cảm giác của cô mà chỉ lo thỏa mãn nỗi nhớ nhung và mong muốn bù đắp của bản thân.

Anh bắt đầu trải lòng về sự thật của ba năm qua, về những ngày tháng anh phải sống trong sự dằn vặt và mặc cảm đến mức không dám nhìn vào gương vì thấy mình là kẻ thất bại. Anh kể về những lần anh lén đứng từ xa nhìn cô đi học ở trường cấp ba chuyên, thấy cô cười đùa với bạn bè mới mà lòng anh vừa mừng vừa đau đớn vì nhận ra mình không còn chỗ đứng trong cuộc đời cô nữa. Sở dĩ ngày ấy anh quay đầu bỏ chạy trước cổng trường không phải vì ghét cô, mà vì anh sợ thấy ánh mắt thất vọng của cô dành cho một kẻ hèn nhát không giữ được lời hứa cùng nhau đỗ đạt. Anh đã phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác ở ngôi trường nam sinh bình thường kia chỉ để chứng minh rằng mình vẫn đủ giỏi để có thể một ngày nào đó đứng trước mặt cô mà không cảm thấy hổ thẹn. Lời tự thuật của Cố Thần mang theo hơi thở của sự chân thành và những nỗi niềm sâu kín nhất mà anh đã chôn giấu suốt bao năm, khiến Lâm Tịch dần lặng đi và lắng nghe từng lời anh nói.

Sự thật về nỗi mặc cảm của một học bá khi đối diện với thất bại đầu đời là điều mà Lâm Tịch chưa bao giờ thực sự nghĩ đến, cô chỉ nhìn thấy nỗi đau của bản thân mà quên mất rằng anh cũng đã phải trải qua những tháng ngày tăm tối. Cô nhìn thấy sự run rẩy trong đôi bàn tay của anh và cả những giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh kia, cô nhận ra rằng anh cũng chỉ là một chàng trai trẻ với những sai lầm và những tổn thương của riêng mình. Sự oán giận trong lòng cô không biến mất hoàn toàn, nhưng nó đã dịu đi rất nhiều, nhường chỗ cho một sự đồng cảm và thấu hiểu muộn màng dành cho người con trai đã từng là cả thế giới của cô. Cô hít một hơi thật sâu, lau khô nước mắt và yêu cầu anh hãy cho cả hai một khoảng thời gian yên tĩnh thực sự để suy nghĩ về mọi chuyện, không có sự theo đuổi dồn dập hay những chiêu trò mượn đồ vô nghĩa. Cố Thần gật đầu đồng ý, anh hứa sẽ tôn trọng không gian của cô và sẽ chờ đợi cho đến khi cô thực sự sẵn sàng đối diện với anh mà không còn sự hận thù.

Đêm hôm đó, khu trọ tầng ba cuối cùng cũng trở lại với sự yên tĩnh thực sự của nó, nhưng là một sự yên tĩnh chứa đựng sự thấu hiểu và những chuyển biến tâm lý sâu sắc của cả hai người. Lâm Tịch nằm trên giường, nhìn lên trần nhà và cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết khi đã nói ra được tất cả những gì dồn nén bấy lâu nay. Cô biết rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài và đầy rẫy những khó khăn, nhưng ít nhất hiện tại cô đã không còn phải trốn chạy khỏi quá khứ hay khỏi chính cảm xúc của bản thân mình nữa. Ở phòng bên cạnh, Cố Thần ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm thành phố lấp lánh ánh đèn và tự nhủ rằng lần này anh sẽ học cách yêu cô một cách trưởng thành và kiên nhẫn hơn. Anh biết mình vẫn còn rất nhiều việc phải làm để lấy lại trái tim cô, nhưng với sự gỡ bỏ những hiểu lầm vừa qua, anh tin rằng ánh sáng của sự hàn gắn đã bắt đầu len lỏi vào cuộc đời của hai người.