Sau đêm bùng nổ cảm xúc đầy nước mắt ở hành lang, khu trọ tầng ba rơi vào một trạng thái tĩnh lặng khác lạ, không còn những tiếng gõ cửa dồn dập hay những màn mượn đồ vô lý của chàng học bá phòng 301. Cố Thần thực sự đã giữ lời hứa, anh lùi lại một bước để dành cho Lâm Tịch không gian tự do mà cô hằng khao khát, nhưng sự rút lui này không đồng nghĩa với việc anh từ bỏ. Thay vì xuất hiện trực diện với vẻ mặt dày như trước, anh bắt đầu chuyển sang một phong thái quan tâm thầm lặng, tinh tế và ấm áp hơn rất nhiều, giống như những hạt mưa xuân thấm dần vào lòng đất khô cằn. Mỗi sáng sớm, Lâm Tịch không còn thấy anh đứng đợi ở cổng nữa, nhưng trên tay nắm cửa phòng cô luôn treo một túi giấy nhỏ chứa bữa sáng nóng hổi kèm theo một tờ giấy ghi chú ngắn gọn về thời tiết trong ngày. Cách tiếp cận mới này của Cố Thần khiến cô không còn cảm thấy bị áp lực hay kiểm soát, trái lại, nó khơi gợi trong cô một sự tò mò và một chút xao động nhỏ nhoi trước sự thay đổi tích cực của người cũ.
Ở trường đại học, Lâm Tịch bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của Cố Thần theo một cách hoàn toàn khác, không còn là những màn "đánh dấu chủ quyền" lộ liễu khiến cô phải xấu hổ trước mặt bạn bè. Anh vẫn thường xuyên có mặt ở khuôn viên trường cô, nhưng chỉ đứng từ xa quan sát, đảm bảo rằng cô đã vào lớp an toàn hoặc tan học mà không gặp rắc rối nào từ những vệ tinh xung quanh. Thỉnh thoảng, cô nhận được những tin nhắn ngắn gọn nhắc nhở về việc một đầu sách quý mà cô đang tìm kiếm vừa mới được nhập về thư viện trung tâm, hoặc một đường link bài giảng chuyên ngành hữu ích cho kỳ thi sắp tới. Sự quan tâm này mang đậm phong thái của một học bá, điềm tĩnh và đầy tri thức, khiến Lâm Tịch dần rũ bỏ lớp vỏ phòng bị gai góc để nhìn nhận anh dưới một góc độ trưởng thành hơn. Cô nhận ra rằng Cố Thần đang cố gắng học cách yêu cô theo cách mà cô muốn, thay vì ép buộc cô phải thích ứng với cái tôi bồng bột và nóng vội của anh như trước đây.
Trong những buổi chiều tà khi ánh nắng nhuộm vàng những lối đi nhỏ giữa hai trường đại học, Lâm Tịch đôi khi vô tình bắt gặp ánh mắt của Cố Thần từ phía bên kia đường, bình thản và dịu dàng đến lạ kỳ. Anh không còn vẫy tay gọi tên cô hay chạy lại gần để gây sự chú ý, anh chỉ khẽ gật đầu chào như một người bạn cũ rồi tiếp tục sải bước đi theo hướng ngược lại sau khi xác nhận cô vẫn ổn. Sự im lặng và khoảng cách mà anh tạo ra vô tình lại trở thành một thứ nam châm vô hình, khiến Lâm Tịch nhiều lần thấy mình vô thức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng cao gầy ấy giữa dòng người đông đúc. Cô bắt đầu suy nghĩ nhiều hơn về những gì anh đã nói trong đêm bùng nổ kia, về nỗi mặc cảm và sự hèn nhát của một thiếu niên tài năng khi phải đối diện với thất bại đầu đời. Càng ngẫm nghĩ, cô càng thấy xót xa cho cả hai, cho một tình yêu thanh xuân lẽ ra đã rất tươi đẹp nếu như họ biết cách đối thoại và thấu hiểu cho nỗi lòng của đối phương sớm hơn.
Một buổi tối cuối tuần, khi Lâm Tịch đang ngồi làm bài tập lớn bên cửa sổ, cô nghe thấy tiếng đàn guitar trầm bổng phát ra từ phòng bên cạnh, một giai điệu quen thuộc mà cô đã từng nghe anh chơi vào những mùa hè năm lớp tám. Tiếng đàn không còn mang vẻ ngây ngô của tuổi trẻ mà chứa đựng sự trải nghiệm, có chút buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng về một sự khởi đầu mới. Cô buông bút, dựa đầu vào bậu cửa sổ và lắng nghe từng nốt nhạc len lỏi qua bức tường mỏng, cảm thấy tâm hồn mình như được xoa dịu bởi sự chân thành toát ra từ âm thanh ấy. Cố Thần dường như đang dùng âm nhạc để gửi gắm những lời xin lỗi mà ngôn từ không thể diễn tả hết, một cách tiếp cận vừa lãng mạn vừa kín đáo khiến Lâm Tịch không thể không mỉm cười. Sự biến chuyển từ một kẻ mặt dày sang một người đàn ông ấm áp và tâm lý của anh đang dần đục thủng những lớp băng cuối cùng trong trái tim cô gái nhỏ, mở ra một chương mới đầy hứa hẹn cho mối quan hệ của họ.
Khi kỳ thi giữa kỳ bắt đầu đến gần, áp lực học tập khiến Lâm Tịch đôi khi cảm thấy kiệt sức và lo âu, nhất là với những môn đại cương mà cô vẫn còn khá yếu. Trong lúc cô đang loay hoay giữa đống giáo trình ngổn ngang, Cố Thần đã lặng lẽ gửi cho cô một tệp tài liệu được số hóa hoàn hảo, tóm tắt toàn bộ chương trình học với những ví dụ minh họa sinh động và dễ nhớ. Đi kèm với tài liệu là một lời nhắn nhủ chân thành: "Anh không muốn làm phiền em, nhưng nếu có chỗ nào không hiểu, em có thể nhắn tin, anh sẽ giải đáp ngay lập tức mà không cần gặp mặt". Sự tế nhị này của anh chính là cú hích cuối cùng khiến Lâm Tịch quyết định chủ động nhắn lại một câu "Cảm ơn", một hành động nhỏ nhưng lại mang ý nghĩa to lớn đối với Cố Thần. Nó đánh dấu một sự hòa hoãn thực sự, một bước tiến quan trọng trong hành trình tìm lại nhau của hai người sau những năm tháng bị chia cắt bởi những bức tường của sự im lặng và tổn thương.