Sáng hôm ấy, ánh nắng len qua khung cửa sổ phòng ký túc xá, soi rọi những tờ lịch dán lộn xộn trên tường, nhưng điều khiến không khí phòng ký túc xá nhộn nhịp không phải là nắng sớm, mà là tiếng bước chân hối hả của một cô gái trẻ đang ôm chặt chiếc cặp học sinh.
Nữ chính, Lâm Tiểu Yến, vừa tròn 19 tuổi, với mái tóc nâu rối bù và ánh mắt luôn tràn đầy nhiệt huyết, lao vun vút xuống hành lang. Cô đang chạy trốn một “kẻ thù” vô hình: thời gian. Bài tập nhóm chưa hoàn thành, đề cương thi chưa ôn, và quan trọng nhất… hôm nay là buổi học đầu tiên của môn “Lý thuyết toán nâng cao”, nơi cô hầu như chẳng hiểu gì.
“Ôi trời ơi, nếu đến muộn chắc thầy sẽ nhìn mình bằng ánh mắt kinh khủng nhất…” Cô vừa lẩm bẩm vừa bước nhanh, cố gắng không vấp ngã trên sàn nhà trơn. Nhưng vận may có vẻ không đứng về phía Tiểu Yến.
Ngay khoảnh khắc cô ngoái đầu để tránh va vào cửa, một cánh tay dài lạnh lùng vươn ra… và bùm!
Toàn bộ sách vở, bút, vở ghi bài trong túi xách của Tiểu Yến đổ sụp xuống sàn lớp học.
Nam chính, Hạ Duy, đang đứng trước bảng, quay lại, ánh mắt sắc bén như dao lam nhìn thẳng vào cô gái vụng về. Anh là một trong những sinh viên nổi bật nhất của trường Đại học Thanh Hoa: học bá toàn diện, điểm số luôn cao chót vót, trông lạnh lùng và chẳng bao giờ cười.
“Cô… ổn chứ?” Hạ Duy hỏi, giọng trầm mà điềm tĩnh, nhưng trong ánh mắt lộ rõ vẻ… ngạc nhiên pha lẫn một chút khó chịu.
“Ơ… ờ… em… em không sao… ạ…” Tiểu Yến lúng túng cúi xuống nhặt sách, tay cô run run, bút vẽ vương vãi khắp sàn.
Một im lặng ngắn ngủi tràn ngập phòng học. Các sinh viên khác ngoái nhìn, nín cười, vì họ đã quen với hình ảnh Hạ Duy lạnh lùng đứng trước lớp, chưa từng thấy anh phải chịu cảnh “vỡ trận” như vậy.
“Chắc là hôm nay mình xui rồi…” Tiểu Yến tự nhủ, mắt lấm lét nhìn nam sinh đang nhặt giúp cô cuốn sổ tay. Hạ Duy chỉ nhấc một chiếc sách, đặt gọn lên bàn, không nói thêm gì.
Sau khi sắp xếp xong, Tiểu Yến cố gắng bước vào lớp mà không vấp ngã thêm lần nào nữa. Nhưng định mệnh có vẻ vẫn chưa buông tha cô.
“Cô… Tiểu Yến, phải không?” Giọng Hạ Duy vang lên phía sau, khiến tim cô đập loạn nhịp.
“Dạ… ờ… em là Tiểu Yến… ạ…” Cô cố nén một nụ cười gượng, miệng khô như sa mạc.
Hạ Duy nhíu mày, trông như đang suy nghĩ. “Môn này không phải dễ dàng đâu. Cô có chắc muốn tiếp tục?”
“Dạ… em… em muốn học!” Tiểu Yến trả lời, giọng đầy quyết tâm, mặc dù trong lòng đang nghĩ: “Nếu thi trượt thì chết mất…”
Và rồi, như thể cả vũ trụ trêu ngươi cô, Hạ Duy bất ngờ ra đề nghị:
“Vậy… tôi sẽ giúp cô.”
Tiểu Yến sững lại. “C…cái gì?”
“Giúp cô học. Nếu cô muốn qua môn này, tôi sẽ hướng dẫn.” Giọng Hạ Duy vẫn trầm, ánh mắt vẫn lạnh, nhưng trong lòng Tiểu Yến, tim như nhảy lên vì… vui mừng? Hoặc là vì sợ hãi?
“Nh… nhưng… sao anh lại giúp em?” Cô hỏi, khó tin vào tai mình.
Hạ Duy không trả lời trực tiếp. Anh chỉ nói: “Cô sẽ phải tuân theo quy tắc của tôi. Nếu vi phạm, tôi sẽ… không giúp nữa.”
Tiểu Yến bật cười, vừa lo vừa vui. “V…vâng ạ! Em đồng ý!”
Và từ khoảnh khắc ấy, cuộc sống học đường của Tiểu Yến chính thức bước vào “trận chiến với học bá”.
Ngày tiếp theo, Tiểu Yến đến phòng tự học sớm hơn bình thường. Hạ Duy đã ngồi sẵn, mở sẵn sách và vở, như thể chờ cô đã lâu.
“Đừng nghĩ rằng tôi sẽ nương tay. Tôi không làm người khác giỏi bằng cách an ủi họ.” Anh nói, giọng điềm tĩnh, ánh mắt nghiêm túc.
Tiểu Yến hít một hơi thật sâu, mắt dán vào bài tập: “Em… sẽ cố gắng hết sức!”
Một buổi học trôi qua, Tiểu Yến liên tục làm sai, bị Hạ Duy chỉnh từng chi tiết, nhưng càng bị chê, cô càng cảm thấy… muốn tiến bộ hơn. Mỗi lần gặp ánh mắt nghiêm túc của Hạ Duy, trái tim cô lại loạn nhịp, không biết là vì sợ hay vì thích.
Đến giờ nghỉ, Tiểu Yến chạy ra sân trường, hít thở không khí mát lạnh. Bạn cùng phòng nhìn cô, cười:
“Cậu trông khác hẳn hôm qua, mặt đỏ hết cả rồi!”
Tiểu Yến đỏ bừng, cắn môi: “Không… không có gì đâu…”
Nhưng trong lòng, cô biết rằng, từ hôm nay, mọi thứ đã thay đổi. Học bá lạnh lùng kia, với ánh mắt sắc bén và nụ cười hiếm hoi, đã chiếm một phần tâm trí cô.
Buổi chiều, trên đường về ký túc xá, Tiểu Yến lại vấp phải một tình huống hài hước khác: cô làm rơi toàn bộ sách vở lần nữa, lần này… ngay trước Hạ Duy đang đi ngang qua.
“Lại rồi à?” Anh thở dài, nhưng lần này, không hẳn là giận. Một góc môi khẽ nhếch lên, lần đầu tiên, nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt lạnh lùng ấy.
Tiểu Yến nhìn anh, mắt tròn xoe: “Sao… sao anh lại cười?”
Hạ Duy quay mặt đi, giọng thản nhiên: “Không cười, chỉ là… hơi buồn cười thôi.”
Tiểu Yến cười khúc khích, lòng cảm thấy vừa vui vừa hồi hộp. Cô biết rằng, hành trình “học cùng học bá” sẽ còn nhiều chuyện hài hước, căng thẳng, và… không thể thiếu những khoảnh khắc ngọt ngào khiến tim cô rung động.
Và từ lúc đó, cuộc gặp thảm họa đầu tiên đã mở ra một mối quan hệ vừa tranh cãi vừa lãng mạn, khiến Tiểu Yến không thể nào quên.