MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Bá Và Cô Nàng Trâu BòChương 2: Lời thề “giúp cô học”

Học Bá Và Cô Nàng Trâu Bò

Chương 2: Lời thề “giúp cô học”

864 từ · ~5 phút đọc

Ngày hôm sau, bầu trời ngoài cửa sổ Đại học Thanh Hoa vẫn xanh thẳm, nhưng trong lòng Tiểu Yến lại mù mịt như bài tập môn Lý thuyết toán nâng cao mà cô sắp phải đối mặt. Cô bước vào phòng tự học, nơi Hạ Duy đang ngồi sẵn, sách vở xếp gọn gàng trước mặt, tay cầm bút, ánh mắt lạnh lùng nhưng chăm chú quan sát.

“Cô đến đúng giờ,” Hạ Duy nói, giọng điềm tĩnh nhưng nghiêm nghị.

“Dạ… em… em sẽ cố gắng,” Tiểu Yến trả lời, lòng hồi hộp đến mức run cả tay.

Anh nhấc một trang sách, chỉ vào một bài toán dài ngoằng: “Bắt đầu từ đây. Nếu cô làm sai, tôi sẽ… nhắc nhở cô. Nghiêm túc.”

Tiểu Yến mở vở, tay run run cầm bút. Nhìn đề, cô nhíu mày, lẩm bẩm: “Sao… giống chữ Hán hơn là toán vậy?”

Hạ Duy nghiêng đầu, ánh mắt sắc bén nhìn cô: “Cô đã đọc hướng dẫn chưa?”

“Em… có đọc… nhưng vẫn không hiểu…” Cô lúng túng cúi xuống, đỏ bừng mặt.

Hạ Duy nhún vai, bắt đầu giải thích từng bước một, từ cơ bản nhất. Tiểu Yến vốn là cô gái lạc quan, nhưng não cô như tê liệt khi phải tiếp nhận hàng loạt công thức, phép tính, và ký hiệu lạ lùng. Cô liên tục quên, làm sai, hoặc đưa ra những câu trả lời cực kỳ “sáng tạo”, khiến Hạ Duy phải thở dài liên tục.

“Nếu cô đặt x = 5, kết quả sẽ ra sao?”

“Ô… ờ… ra 10 chứ nhỉ?”

“Không, sai. Phải là 12.”

“Sao lại 12 được? Em tính thế này…”

Mỗi lần Tiểu Yến làm sai, Hạ Duy lại thở dài, nhíu mày, nhưng trong ánh mắt anh lộ vẻ kiên nhẫn. Không khí vừa căng thẳng vừa hài hước khiến cô vừa muốn khóc vừa bật cười.

Sau hai tiếng học miệt mài, Hạ Duy đứng dậy, nhìn Tiểu Yến nghiêm nghị:

“Nghe này, chúng ta cần lập một hợp đồng. Tôi sẽ giúp cô, nhưng cô phải tuân thủ một số quy tắc.”

Tiểu Yến nhíu mày, vừa tò mò vừa lo: “Quy tắc gì… ạ?”

Anh viết vội vài dòng lên tờ giấy: mỗi ngày đến đúng giờ, không được chểnh mảng hay ngủ gật, và nếu làm sai phải viết lại bài ít nhất một lần.

“Em… em đồng ý!” Cô háo hức, mắt sáng lên.

Hạ Duy nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch: “Chỉ đồng ý thôi thì chưa đủ. Cô phải thực hiện nghiêm túc. Nếu không, hợp đồng vô hiệu.”

Tiểu Yến cắn môi, gật đầu quyết tâm: “Em sẽ làm được!”

Những ngày tiếp theo, cô nhận ra rằng việc học cùng Hạ Duy không hề đơn giản. Mỗi lần làm sai, Hạ Duy thở dài, chỉnh sửa từng chi tiết nhỏ, nhưng khi nhìn thấy cô cố gắng, ánh mắt anh lại ấm áp hơn. Một hôm, Tiểu Yến ngủ gật ngay trên bàn, Hạ Duy phải đánh thức cô bằng cách gõ nhẹ vào vai, khiến cô đỏ mặt không dám nhìn thẳng vào anh.

Một buổi chiều, Hạ Duy dẫn Tiểu Yến ra sân trường để giải thích bài tập. Không khí trong lành, tiếng chim hót, nắng chiều ấm áp rọi qua những tán cây. Tiểu Yến vừa viết vừa thở hổn hển: “Sao bài này khó quá vậy…”

Hạ Duy cúi xuống: “Không khó, chỉ cần tập trung.”

Cô ngẩng mặt lên, nhìn vào đôi mắt nghiêm nghị nhưng sâu sắc của anh, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn. Cô lúng túng cúi xuống viết tiếp, cố không để Hạ Duy nhìn thấy mặt đỏ bừng của mình.

Anh chợt hỏi: “Nếu cô gặp khó khăn, cô sẽ nói với tôi chứ?”

“Dạ… vâng…” Cô trả lời, giọng nhỏ.

Im lặng trôi qua, Tiểu Yến cảm nhận được sự quan tâm của Hạ Duy. Không chỉ là dạy học, mà còn là mong cô tiến bộ, muốn cô tự tin hơn.

Những buổi học của họ nhanh chóng trở thành tâm điểm chú ý trong lớp. Bạn bè lén nhìn, cười khúc khích. “Cậu biết không, học bá Hạ Duy đang giúp Tiểu Yến học!” Một bạn thì thầm. Tiểu Yến hốt hoảng, che mặt: “Em… em không có gì đâu…”

Nhưng trong lòng, cô biết rằng từ hôm nay, cuộc sống học đường của mình đã hoàn toàn khác. Mỗi ngày trôi qua, không chỉ là học tập, mà còn là những khoảnh khắc vui nhộn, căng thẳng, và ngọt ngào bên Hạ Duy.

Buổi tối, sau một ngày dài học tập và lúng túng, Tiểu Yến về ký túc xá. Cô ngồi thở dài, nghĩ về Hạ Duy. Anh nghiêm nghị, lạnh lùng, nhưng lại kiên nhẫn, quan tâm. “Có lẽ… em đang thích anh ấy rồi.” Cô tự nhủ, tim bỗng rung rinh.

Cùng lúc đó, Hạ Duy ngồi trong phòng học, nhìn bản ghi chú hôm nay, thở dài: “Cô ấy… không hề giống những cô gái khác…”

Một cảm giác lạ xuất hiện trong lòng anh, nhưng anh chẳng biết gọi tên nó là gì.

Và từ đó, cuộc hành trình học cùng học bá chính thức bắt đầu, đầy tiếng cười, sự căng thẳng, và những rung động nhẹ nhàng mà cả hai chưa nhận ra.