Ngày hôm sau, lớp Lý thuyết toán nâng cao náo nhiệt hơn hẳn so với mọi ngày. Tiểu Yến bước vào lớp với tâm trạng vừa háo hức vừa hồi hộp. Trong đầu cô liên tục lặp đi lặp lại câu nhắc nhở của Hạ Duy: “Nếu cô muốn qua môn này, phải tuân thủ hợp đồng của tôi.”
Cô cười khúc khích một mình, nghĩ về việc hôm qua anh đã kiên nhẫn dạy cô từng bước. Dù bản thân chưa hẳn hiểu hết mọi thứ, nhưng tim cô bỗng rung rinh lạ lùng.
“Tiểu Yến!” Tiếng gọi của bạn cùng lớp kéo cô về thực tại. Hóa ra, hôm nay nhóm học tập được phân công làm dự án nhóm. Tiểu Yến bất giác cảm thấy lo lắng: cô vốn học kém, làm sao có thể đóng góp được gì?
Hạ Duy, vốn ngồi ở bàn đầu, ngay lập tức nhìn về phía cô. Ánh mắt sắc bén pha chút nghiêm nghị, khiến cô vừa căng thẳng vừa… hơi run.
Nhóm của Tiểu Yến gồm ba người: cô, một bạn nữ thông minh tên Lý An, và một chàng trai cao to, hơi lười tên Trương Hạo. Khi nghe phân công, Lý An quay sang nói với Tiểu Yến:
“May quá, còn cậu. Học bá Hạ Duy chắc chắn sẽ giúp cậu làm được.”
Tiểu Yến đỏ mặt, lúng túng: “Em… em sẽ cố gắng, nhưng đừng mong em giỏi lắm đâu…”
Trương Hạo cười khẩy: “Đừng lo, chúng ta sẽ dồn việc cho cô ấy. Còn tôi sẽ… hỗ trợ bằng cách… ngồi đây cổ vũ.”
Tiểu Yến lườm anh ta, nhưng chẳng còn cách nào khác ngoài ngồi xuống bàn, mở sách và bắt đầu.
Nhóm bắt đầu bàn luận, nhưng ngay lập tức nảy ra tranh cãi. Lý An muốn theo phương pháp logic từng bước, Trương Hạo lại đưa ra những ý tưởng sáng tạo nhưng… vô lý, còn Tiểu Yến thì luôn loay hoay giữa hai hướng, khiến mọi thứ rối tung.
Hạ Duy, từ phía bàn đầu, đứng lên, đi tới nhóm của Tiểu Yến. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh, đặc biệt là của Tiểu Yến. Trái tim cô đập mạnh, không phải vì lo lắng cho bài tập nữa, mà vì anh đang bước về phía cô, với khuôn mặt nghiêm nghị nhưng toát ra vẻ thông minh tuyệt đối.
“Cô…” Anh nghiêm túc nhìn Tiểu Yến, “nếu không hiểu, hãy nghe tôi hướng dẫn.”
Tiểu Yến gật đầu, tay run run cầm bút. Trong khi Hạ Duy bắt đầu giải thích từng chi tiết, Trương Hạo đứng dựa bàn, nhìn cô cười, còn Lý An ghi chú chăm chú.
Nhưng điều khiến cô bất ngờ là khi Hạ Duy cầm tay cô đặt bút đúng chỗ, ánh mắt anh hơi nghiêng, tập trung đến mức tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cúi xuống viết, cố kiềm nỗi đỏ bừng trên má.
Cuộc họp nhóm kéo dài gần hai giờ, Tiểu Yến nhiều lần làm sai, Hạ Duy thở dài, sửa từng dòng. Mỗi khi cô mắc lỗi, anh không hề mắng, chỉ lặng lẽ chỉ ra sai sót. Nhưng cách anh cúi xuống gần cô, giọng điềm tĩnh mà tràn đầy sự quan tâm, khiến cô vừa căng thẳng vừa rung động.
Trương Hạo nhòm qua, thốt lên: “Cậu đỏ mặt rồi kìa, Tiểu Yến. Học bá Hạ Duy mà, chắc là cậu đang… thích anh ấy hả?”
Cô vội vàng che mặt: “Em… em không… không có gì cả!”
Nhưng Lý An cười tinh quái: “Cứ để ý đi, nhìn ánh mắt là biết ngay.”
Tiểu Yến ngượng ngùng, nhưng không thể phủ nhận một điều: trái tim cô đã bắt đầu loạn nhịp. Mỗi hành động, cử chỉ, ánh mắt của Hạ Duy đều khiến cô vừa căng thẳng vừa muốn cười.
Buổi chiều, khi nhóm sắp hoàn tất phần trình bày, Hạ Duy quay sang Tiểu Yến: “Cô đã nắm được phần cơ bản chưa?”
“Dạ… em… em nghĩ là… tạm ổn…” Cô đáp, giọng lúng túng.
Anh gật đầu, khóe môi khẽ nhếch: “Tạm ổn thôi cũng được. Nhưng nếu muốn tốt, phải tập trung hết sức.”
Tiểu Yến gật đầu, tim đập mạnh. Cô vừa sợ vừa háo hức. Sợ vì những bài toán còn phức tạp, háo hức vì… Hạ Duy đang chú ý đến cô nhiều hơn mọi người.
Nhóm kết thúc buổi học, Trương Hạo thở dài: “Cuối cùng cũng xong… nhưng Tiểu Yến cậu đỏ mặt liên tục quá, trông rất… thú vị.”
Tiểu Yến muốn lăn xuống bàn, nhưng Hạ Duy nhẹ nhàng chạm vai: “Cô đã làm tốt, hôm nay nên nghỉ ngơi.”
Cô nhìn anh, tim bỗng dưng ấm áp. Một cảm giác vừa sợ, vừa thích, vừa háo hức khó tả lan tỏa trong lòng.
Ngày hôm sau, nhóm phải thuyết trình trước lớp. Tiểu Yến căng thẳng đến mức không dám nhìn thẳng vào Hạ Duy. Anh đi bên cạnh, thỉnh thoảng cúi xuống chỉ cho cô những chi tiết nhỏ, giúp cô tự tin hơn. Khi Tiểu Yến trả lời câu hỏi của giáo viên, Hạ Duy đứng phía sau, mắt dõi theo, ánh mắt vừa nghiêm túc vừa quan tâm.
Cả lớp im lặng, ngạc nhiên khi Tiểu Yến trả lời trôi chảy hơn so với trước kia. Ai cũng thấy cô thay đổi. Lý An cười khúc khích, Trương Hạo gật gù, còn Tiểu Yến thì đỏ mặt, không dám ngẩng lên nhìn Hạ Duy.
Sau buổi thuyết trình, Hạ Duy đi theo cô ra hành lang: “Hôm nay cô làm tốt. Cứ giữ phong độ này, sẽ ổn thôi.”
“Dạ… em… em cảm ơn…” Cô lúng túng, ánh mắt nhìn anh thoáng chốc, tim đập mạnh.
Anh nhíu mày, dường như nhận ra điều gì đó trong ánh mắt cô, nhưng không nói gì. Chỉ im lặng đi bên cô, bước chân đều đặn, lạnh lùng nhưng ấm áp một cách kỳ lạ.
Những ngày tiếp theo, Tiểu Yến nhận ra việc học cùng Hạ Duy đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của mình. Cô thích cảm giác mỗi khi anh nghiêm túc giảng giải, thích ánh mắt anh dõi theo cô, thích cách anh thỉnh thoảng nở nụ cười nhẹ – hiếm hoi, nhưng đủ khiến cô day dứt.
Một buổi chiều, sau khi học xong, Tiểu Yến đứng bên hồ nước trong khuôn viên, thở dài: “Có lẽ… em đang thích anh ấy rồi…”
Cùng lúc đó, Hạ Duy đứng phía xa, nhìn cô từ trên cầu nhỏ. Ánh mắt anh trầm lắng, khóe môi khẽ nhếch lên: “Cô ấy… không giống bất kỳ ai tôi từng gặp…”
Một cơn gió thổi qua, làm rung nhẹ mái tóc Tiểu Yến. Hai người nhìn nhau, nhưng không ai nói gì. Chỉ có sự im lặng, đầy ẩn ý và những rung động nhẹ, kéo dài trong không gian yên tĩnh của khuôn viên đại học.
Từ hôm đó, mối quan hệ giữa học bá lạnh lùng và cô nàng trâu bò chính thức bước sang một giai đoạn mới: vừa học, vừa hiểu nhau, vừa dần phát triển những cảm xúc khó gọi tên, khiến cả hai đều bối rối nhưng không thể rời mắt khỏi nhau.