MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Bá Và Cô Nàng Trâu BòChương 4: Chiến lược “câu giờ” của cô nàng

Học Bá Và Cô Nàng Trâu Bò

Chương 4: Chiến lược “câu giờ” của cô nàng

1,205 từ · ~7 phút đọc

Sáng sớm, Tiểu Yến thức dậy với tâm trạng vừa hứng khởi vừa lo lắng. Vừa trải qua buổi thuyết trình nhóm thành công, cô nhận ra học cùng Hạ Duy không hề đơn giản. Tuy nhiên, một phần trong cô vẫn tràn đầy niềm vui khi nghĩ về ánh mắt quan tâm của anh hôm qua.

Cô nhìn vào chiếc đồng hồ báo thức, lẩm bẩm: “Hôm nay phải… thật thông minh, nếu không Học bá lạnh lùng sẽ lại nhăn mày…”

Với bản tính tinh nghịch và óc sáng tạo không đụng hàng, Tiểu Yến nảy ra một chiến lược: “Câu giờ” – kéo dài thời gian học bằng đủ cách để vừa học vừa… giảm áp lực cho bản thân, đồng thời khiến Hạ Duy bớt nghiêm nghị đôi chút.

Chiến lược đầu tiên được triển khai ngay khi Tiểu Yến gặp Hạ Duy tại phòng tự học. Anh vẫn ngồi gọn gàng, sách vở xếp thẳng hàng, tay cầm bút, ánh mắt sắc bén và nghiêm nghị như thường lệ.

“Cô đã chuẩn bị sẵn chưa?” Hạ Duy hỏi, giọng trầm lạnh.

Tiểu Yến nở nụ cười tươi, mắt long lanh: “Em… à… em chỉ vừa mở sách, nhưng em nghĩ mình… nên nhờ anh hướng dẫn chi tiết từng bước một, để chắc chắn không sai sót.”

Hạ Duy nhíu mày, nhưng không nói gì. Anh chỉ nghiêng người, chuẩn bị hướng dẫn.

Cô liền vận dụng chiến lược “câu giờ” đầu tiên: liên tục hỏi lại từng bước, mặc dù đã nghe anh giải thích rất rõ. “Anh… anh giải thích lần nữa được không? Em… em muốn hiểu kỹ hơn.”

Hạ Duy thở dài nhẹ, cúi xuống giải thích lại từ đầu. Tiểu Yến hả hê trong lòng: vừa “câu” được vài phút, vừa cảm thấy an toàn hơn.

Sau một vài lần như vậy, cô chuyển sang chiến lược thứ hai: “Giả vờ quên.” Khi đến phần bài tập phức tạp, cô nhăn mặt, giả vờ lúng túng: “Ô… em… em không nhớ công thức này…”

Hạ Duy nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên lần đầu tiên, giọng thản nhiên: “Cô không nhớ? Vậy tôi phải nhắc cô, nhưng lần này sẽ nhắc rất kỹ. Cô hãy chú ý.”

Tiểu Yến đỏ mặt, vừa sợ vừa vui. Cô cảm nhận được sự gần gũi từ cách Hạ Duy cúi xuống chỉ từng dòng chữ, từng bước phép tính. Mỗi lần như vậy, tim cô lại loạn nhịp một cách khó tả.

Buổi học trôi qua, nhưng Tiểu Yến vẫn chưa hài lòng với chiến lược “câu giờ”. Chiến lược thứ ba được cô triển khai ngay khi Hạ Duy rời khỏi lớp để đi lấy nước. Cô giả vờ nhìn ra cửa sổ, thở dài: “Ôi trời… bài này khó quá, em… em phải nghỉ một chút thôi.”

Một lát sau, Hạ Duy quay lại, nhìn cô nghiêm nghị: “Cô nghỉ ngơi đủ chưa? Nếu không tập trung, cô sẽ bị tụt lại phía sau.”

Tiểu Yến vội vàng gật đầu, nhưng trong lòng thầm nhủ: “Chiến lược này hơi mạo hiểm, nhưng cũng khiến anh quan tâm nhiều hơn.”

Chiều đến, nhóm học tập lại tập trung tại thư viện. Lần này, Tiểu Yến vận dụng chiến lược “câu giờ” khéo léo hơn: cô liên tục hỏi Hạ Duy những câu nhỏ nhặt, vừa làm chậm tiến độ học, vừa khiến anh phải chú ý.

“Anh… anh có chắc là câu này phải dùng công thức đó không?” Cô hỏi, ánh mắt tràn đầy vẻ nghiêm túc nhưng đầy tinh nghịch.

Hạ Duy cúi xuống, thở dài: “Đúng, nhưng nếu cô không tin, tôi có thể giải thích lại…”

Tiểu Yến hả hê, mỉm cười trong lòng. Cô cảm thấy như thể đang “chiếm được ưu thế” dù thực tế Hạ Duy vẫn kiểm soát toàn bộ tình hình.

Đêm đến, Tiểu Yến về ký túc xá, nằm dài trên giường, tự thưởng cho mình một phút tự hào. Cô nghĩ về các chiến lược trong ngày, và tự nhủ: “Mình đã… câu được vài phút quý giá từ Học bá rồi!”

Nhưng đồng thời, trong lòng cô cũng có chút lo lắng. Mỗi khi Hạ Duy cúi xuống chỉ bài, tim cô lại đập mạnh. “Mình… đang thích anh ấy sao?” Cô tự hỏi, đỏ mặt.

Ngày hôm sau, Hạ Duy dường như nhận ra một điều: Tiểu Yến liên tục hỏi đi hỏi lại, đôi khi cố tình chậm chạp. Anh không nói thẳng, chỉ nhíu mày, nhưng trong ánh mắt lộ vẻ vừa bực dọc vừa… hài hước khó tả.

Trong khi học, Tiểu Yến cố tình kéo dài thời gian bằng cách đặt ra những câu hỏi vụn vặt: “Anh… anh có chắc là chữ này không? Em… em sợ mình viết sai.”

Hạ Duy cúi xuống, giọng điềm tĩnh: “Cô muốn chắc chắn, tôi sẽ giải thích. Nhưng lần sau, cố gắng tập trung hơn.”

Tiểu Yến gật đầu, trong lòng vừa vui vừa hồi hộp. Cô biết rằng, chiến lược “câu giờ” vừa giúp cô giảm áp lực học tập, vừa khiến Hạ Duy chú ý đến mình nhiều hơn.

Buổi học kết thúc, Tiểu Yến rời phòng, lòng lâng lâng. Cô bất giác quay lại nhìn Hạ Duy: anh đang dọn sách vở gọn gàng, ánh mắt tập trung, dáng vẻ nghiêm nghị nhưng cũng đầy kiên nhẫn.

Cô tự nhủ: “Có lẽ… mình đã bắt đầu thích anh ấy thật rồi.”

Hạ Duy bước theo cô ra cửa, giọng trầm trầm nhưng vẫn dịu dàng: “Cô đã làm tốt hôm nay. Nhưng đừng nghĩ rằng có thể lười biếng vào ngày mai.”

Tiểu Yến đỏ mặt, cúi gằm: “Em… em sẽ cố gắng… ạ.”

Anh nhìn cô một lúc lâu, ánh mắt sâu thẳm, khóe môi khẽ nhếch lên. Tiểu Yến cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy qua tim, một cảm giác vừa hồi hộp vừa ngọt ngào.

Trong những ngày tiếp theo, chiến lược “câu giờ” của Tiểu Yến vẫn tiếp tục, nhưng cô nhận ra rằng mình ngày càng thích Hạ Duy nhiều hơn. Không chỉ vì anh giúp cô học, mà còn vì cách anh quan tâm, cách anh kiên nhẫn, cách ánh mắt nghiêm nghị nhưng ấm áp luôn theo dõi từng cử chỉ của cô.

Một chiều, khi đi dọc sân trường, Tiểu Yến nhìn thấy Hạ Duy đang đứng bên cây, nắng chiều rọi qua mái tóc anh, làm ánh mắt anh lóe lên vẻ trầm lắng. Cô bất giác dừng lại, tim đập mạnh.

Hạ Duy nhìn cô, khẽ nhếch khóe môi: “Cô dừng lại ở đây để làm gì?”

Tiểu Yến lúng túng: “Em… em… chỉ… nhìn anh thôi…”

Một phút im lặng trôi qua, hai người đứng đó, khoảng cách gần nhưng không ai nói thêm lời nào. Chỉ có ánh mắt, nụ cười hiếm hoi của Hạ Duy, và tim loạn nhịp của Tiểu Yến.

Từ đó, mối quan hệ giữa Học bá và cô nàng trâu bò bước sang một giai đoạn mới: vừa học, vừa “chiến lược” nhau, vừa để ý từng cử chỉ, từng ánh mắt. Những rung động nhỏ, ngọt ngào, vừa hài hước vừa căng thẳng, bắt đầu len lỏi vào cuộc sống học đường của cả hai, tạo nên một câu chuyện vừa đáng yêu vừa hồi hộp, khiến độc giả khó rời mắt.