MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Viện Sâm LâmChương 1

Học Viện Sâm Lâm

Chương 1

897 từ · ~5 phút đọc

Màn sương mù đặc trưng của vùng Giang Nam bao phủ lên những đỉnh chóp nhọn của Học viện Nghệ thuật và Khảo cổ Sâm Lâm, khiến những tòa nhà bằng đá xám trông giống như những bóng ma khổng lồ đang canh giữ vùng núi biệt lập. Lâm Nhược Vân siết chặt quai túi xách, bước xuống từ chiếc xe buýt cũ kỹ là phương tiện duy nhất nối liền thị trấn dưới chân núi với ngôi trường danh giá này. Tiếng động cơ xe lịm dần phía sau rặng thông, trả lại cho không gian một sự im lặng đến rợn người, chỉ còn tiếng bước chân của cô lạo xạo trên lối đi lát đá xanh rêu phong.

Nhược Vân không thuộc về nơi này, cô biết rõ điều đó. Trong khi những sinh viên khác được đưa đón bằng xe sang và mang theo hành lý là những nhãn hiệu thời trang xa xỉ, cô chỉ có một chiếc rương gỗ cũ và một tấm thẻ học bổng đặc biệt mang tên "Di sản ẩn giấu". Đây là một loại học bổng hiếm hoi, không chỉ xét trên điểm số mà còn dựa vào khả năng phục chế cổ vật bẩm sinh của gia đình họ Lâm vốn đã sa sút từ lâu.

Đi ngang qua cổng chính, cô dừng lại trước bức tượng nhà sáng lập học viện bằng đá cẩm thạch trắng. Bức tượng được tạc theo phong cách tả thực, khắc họa một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền hậu, tay cầm một cuốn sách mở. Tuy nhiên, dưới ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, đôi mắt của bức tượng dường như hơi lệch đi, tạo cảm giác như ông ta đang bí mật quan sát từng cử động của những kẻ mới bước chân vào lãnh địa của mình.

Thủ tục nhập học diễn ra nhanh chóng và máy móc trong văn phòng hành chính vắng lặng. Nhược Vân được cấp một chiếc chìa khóa đồng nặng nề và số phòng ở khu ký túc xá phía Tây – một tòa nhà kiến trúc Gothic cổ kính với những hành lang dài hun hút. Sau khi cất gọn đồ đạc, cô quyết định ghé qua thư viện trung tâm để mượn tài liệu cho buổi thảo luận chuyên ngành khảo cổ vào sáng mai.

Thư viện Sâm Lâm là một mê cung của những giá sách cao chạm trần, mùi giấy cũ quyện với hương gỗ đàn hương tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự tri thức và cả sự u tối. Nhược Vân len lỏi vào khu vực dành cho sách hiếm về cổ vật thời nhà Thanh. Cô bị thu hút bởi một cuốn sách bọc da trâu mang tựa đề "Khảo luận về các linh vật trấn giữ lăng mộ". Cuốn sách nằm sâu trong góc khuất, phủ một lớp bụi mỏng chứng tỏ đã lâu không có ai chạm tới.

Khi cô lật mở trang đầu tiên, một mẩu giấy ố vàng rơi ra từ giữa những trang sách khô khốc. Đó không phải là một mảnh giấy ghi chú thông thường của thủ thư. Nét chữ trên giấy trông rất vội vã, mực tàu đã nhạt màu nhưng từng nét vẫn hằn sâu vào thớ giấy như thể người viết đã dùng một lực rất mạnh trong lúc hoảng loạn.

Nội dung chỉ vỏn vẹn một dòng duy nhất: Đừng tin vào những bức tượng biết cười.

Nhược Vân khựng lại, hơi lạnh từ trang sách như truyền thẳng vào đầu ngón tay cô. Câu nói này rõ ràng không liên quan đến kiến thức khảo cổ trong sách. Cô bất giác nhìn quanh, không gian thư viện vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở sảnh chính. Phía cuối dãy hành lang, một bức tượng nhỏ bằng sứ men xanh đặt trên kệ trang trí đang hướng về phía cô với khuôn mặt tươi cười hân hoan. Nụ cười ấy, dưới ánh đèn dầu leo loét của thư viện, đột nhiên trở nên méo mó và kỳ dị đến lạ thường.

Cô vội vàng gấp cuốn sách lại, nhét mẩu giấy vào túi áo khoác. Cảm giác bị theo dõi một lần nữa ập đến, thúc giục cô phải rời khỏi đây ngay lập tức. Khi bước ra khỏi cửa thư viện, Nhược Vân vô tình va phải một người đang đứng tựa lưng vào bức tường đá tối sáng lập lờ. Người đó mặc bộ đồng phục nam sinh được cắt may hoàn hảo, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau gọng kính bạc nhìn cô bằng một vẻ dò xét lạnh lùng. Anh ta không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt chiếc thẻ sinh viên của cô bị rơi dưới sàn rồi thản nhiên đưa trả.

Lâm Nhược Vân, sinh viên học bổng năm nhất. Giọng nói của anh ta trầm thấp, mang theo một chút âm hưởng của sự mỉa mai lẫn cảnh báo trước khi anh ta quay lưng bước đi, để lại Nhược Vân đứng trân trối với mẩu giấy trong túi áo đang dần nóng ran lên bởi nhịp tim dồn dập của mình. Ngôi trường này dường như không chỉ dạy về lịch sử, mà chính nó đang che giấu một lịch sử chưa bao giờ được viết vào sách giáo khoa.