MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Viện Sâm LâmChương 2

Học Viện Sâm Lâm

Chương 2

801 từ · ~5 phút đọc

Đêm đầu tiên tại ký túc xá trôi qua trong sự chập chờn. Những giấc mơ về những bức tượng đá di chuyển trong bóng tối khiến Nhược Vân tỉnh dậy với cảm giác mệt mỏi. Cô đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng tinh khôi của bộ đồng phục học viện, hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Mẩu giấy với dòng chữ cảnh báo vẫn nằm im lìm trong ngăn kéo bàn học, như một lời nhắc nhở rằng sự yên bình ở nơi này chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh.

Giờ học đầu tiên diễn ra tại Đại giảng đường Thanh Hoa, một căn phòng hình tròn với kiến trúc mái vòm cao vút, nơi ánh sáng mặt trời rọi xuống qua những ô cửa kính màu tạo thành những vệt sáng loang lổ trên mặt bàn gỗ cổ thụ. Khi Nhược Vân bước vào, căn phòng vốn đang xôn xao bỗng chốc im bặt. Những ánh mắt tò mò, dò xét và cả khinh khỉnh đổ dồn về phía cô gái mang danh "sinh viên học bổng".

Đúng lúc đó, một nhóm năm người bước vào từ cửa sau của giảng đường. Sự xuất hiện của họ tạo ra một luồng áp lực vô hình khiến không gian càng thêm đặc quánh. Đó chính là "Thanh Hoa Ngũ Bảo", những người nắm giữ huyết mạch của học viện này. Đi đầu là một chàng trai với dáng vẻ thanh mảnh nhưng khí chất áp đảo, chính là người mà Nhược Vân đã va phải ở thư viện tối qua.

Thẩm Mặc không thèm nhìn quanh, anh thản nhiên bước đến vị trí trung tâm của dãy ghế đầu tiên. Theo sau anh là bốn thành viên còn lại, mỗi người đều mang một vẻ đẹp sắc sảo nhưng xa cách: một tiểu thư với ánh mắt sắc lẹm luôn cầm chiếc quạt xếp tinh xảo, một chàng trai có vẻ ngoài lãng tử nhưng nụ cười chứa đựng sự nguy hiểm, và cặp song sinh nhà họ Trình nổi tiếng với trí tuệ thiên tài nhưng lập dị.

Nhược Vân chọn một vị trí khiêm tốn ở góc xa, nhưng định mệnh dường như không muốn cô được yên ổn. Trong lúc giáo sư đang phân tích về một mảnh gốm thời Minh, Thẩm Mặc bất ngờ quay lại. Ánh mắt anh chạm thẳng vào mắt cô, lạnh lẽo như băng giá trên đỉnh núi Sâm Lâm.

Người mới, em có ý kiến gì về vết nứt trên cổ bình này không? Giọng của Thẩm Mặc vang lên cắt ngang lời giảng của giáo sư. Cả giảng đường nín thở. Đây không phải là một câu hỏi thông thường, đó là một bài kiểm tra sự tồn tại.

Nhược Vân đứng dậy, đôi tay hơi run nhưng giọng nói vẫn dõng dạc. Cô chỉ ra rằng vết nứt đó không phải do thời gian, mà là một ký hiệu phong ấn cổ được ngụy trang một cách tinh vi để che giấu một bí mật bên trong lòng bình. Câu trả lời của cô khiến vị giáo sư già phải gật đầu tán thưởng, nhưng lại làm sắc mặt của những thành viên trong nhóm Ngũ Bảo trở nên khó coi.

Giờ giải lao, Nhược Vân bị chặn lại ở hành lang bởi tiểu thư cầm quạt – người được biết đến với cái tên Tô Thanh. Cô ta khép quạt lại, gõ nhẹ lên vai Nhược Vân với một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Đừng tưởng giải được một câu đố mà đã nghĩ mình chung đẳng cấp với chúng tôi. Ở Sâm Lâm, những kẻ quá thông minh thường biến mất rất nhanh, giống như cậu bạn khóa trên của cô vậy.

Câu nói của Tô Thanh khiến Nhược Vân lạnh sống lưng. Cô nhớ lại mẩu giấy trong thư viện và vụ mất tích mà cô nghe loáng thoáng tối qua. Khi cô định hỏi thêm, nhóm Ngũ Bảo đã rời đi, chỉ còn lại Thẩm Mặc đứng lại sau cùng. Anh bước sát lại gần cô, mùi hương trầm hương nhẹ nhàng nhưng u uất bao quanh lấy Nhược Vân.

Bức tượng biết cười không chỉ nằm trong sách đâu. Thẩm Mặc thì thầm, âm thanh chỉ đủ cho hai người nghe. Nếu muốn sống sót qua kỳ học đầu tiên, hãy học cách nhắm mắt đúng lúc.

Anh bỏ đi, để lại Nhược Vân với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải. Cô nhận ra rằng Thẩm Mặc không phải là kẻ thù đơn thuần, nhưng cũng chẳng phải là một người bạn tốt. Anh ta giống như một người gác cổng, đang đứng giữa ranh giới của ánh sáng học thuật và những góc tối bệnh hoạn của ngôi trường này.