Không khí của Học viện Sâm Lâm thay đổi hoàn toàn khi màn đêm buông xuống, nhường chỗ cho buổi dạ tiệc hóa trang truyền thống được tổ chức tại sảnh lớn của tòa nhà hành chính. Theo quy định lâu đời, chủ đề năm nay là phong cách Dân quốc, một thời kỳ đầy rẫy sự lãng mạn nhưng cũng không kém phần loạn lạc. Những tà sườn xám thướt tha quết trên sàn gỗ, những bộ quân phục chỉnh tề và những chiếc mặt nạ ren đen tạo nên một khung cảnh vừa xa hoa vừa quái dị, giống như một vở kịch lịch sử đang được tái hiện.
Nhược Vân chọn cho mình một bộ sườn xám màu xanh nhạt đơn giản, gương mặt che giấu sau chiếc mặt nạ bạc nửa mặt. Cô không đến đây để khiêu vũ; cô đến vì lời nhắn ẩn danh được cài vào khe cửa phòng mình lúc chiều tối: "Sự thật nằm dưới chân những kẻ khiêu vũ".
Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, dìu dặt theo tiếng nhạc của bản đĩa than cũ kỹ. Giữa trung tâm khán phòng, nhóm Thanh Hoa Ngũ Bảo trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Thẩm Mặc xuất hiện trong bộ đồ tây sẫm màu, khoác bên ngoài chiếc áo choàng dài trông giống như một vị quan chức quyền lực thời xưa. Ánh mắt anh sau lớp mặt nạ đen dường như vẫn luôn khóa chặt vào từng bước đi của Nhược Vân, dù anh đang đứng giữa những lời tâng bốc của đám đông.
Đúng lúc buổi tiệc đang ở cao trào, tiếng nhạc đột ngột bị nhiễu âm, tạo ra một dải âm thanh chói tai kéo dài. Đèn chùm phía trên chớp nháy liên hồi rồi vụt tắt, đẩy cả khán phòng vào bóng tối đặc quánh trong vài giây ngắn ngủi. Tiếng la hét khe khẽ vang lên, rồi tiếng cười đùa lại tiếp tục khi ánh sáng trở lại. Thế nhưng, sự náo nhiệt ấy chỉ kéo dài thêm vài phút cho đến khi một nữ sinh đứng gần bục danh dự hét lên kinh hãi.
Mọi người dồn về phía góc sảnh, nơi một nam sinh tên là Trương Lập vừa mới đây còn đứng mời rượu bạn bè. Giờ đây, trên sàn nhà chỉ còn lại bộ quân phục hóa trang và chiếc mặt nạ của cậu ta nằm ngay ngắn, hoàn toàn trống rỗng. Trương Lập đã biến mất không một dấu vết, như thể cậu ta vừa tan chảy vào không khí hoặc bị sàn nhà nuốt chửng ngay giữa đám đông hàng trăm người.
Sự hoảng loạn bắt đầu lan rộng khi lực lượng bảo an của học viện nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Giáo sư Cố Diên bước ra từ bóng tối, trấn an mọi người rằng đây có lẽ chỉ là một trò đùa dai của hội sinh viên, nhưng sắc mặt tái nhợt của ông không giấu nổi sự bất an. Trong lúc đám đông bị giải tán về ký túc xá, Nhược Vân nhận thấy một chi tiết lạ: ngay tại vị trí Trương Lập biến mất, một vệt chất lỏng màu đỏ sẫm đang từ từ thấm qua khe sàn gỗ, chảy về phía chân của bức tượng nhà sáng lập đặt ở góc sảnh.
Cô định tiến lại gần để quan sát thì một bàn tay lạnh ngắt nắm chặt lấy cổ tay cô. Là Thẩm Mặc. Anh không nói lời nào, chỉ kéo mạnh cô vào sau một bức bình phong lớn bằng gỗ sưa.
Cô muốn chết sao? Thẩm Mặc rít qua kẽ răng, giọng nói chứa đựng một sự giận dữ kiềm chế. Cô không thấy những gì họ vừa làm sao? Đây không phải là trò đùa, đó là một thông điệp.
Nhược Vân run rẩy nhìn vào mắt anh. Thông điệp gì? Và Trương Lập đang ở đâu?
Thẩm Mặc không trả lời ngay, anh nhìn ra phía ngoài, nơi các nhân viên bảo trì đang vội vã dùng khăn lau sạch vệt màu đỏ trên sàn như thể muốn xóa sạch mọi bằng chứng. Anh cúi xuống, ghé sát tai cô thì thầm: Trương Lập đã phạm vào điều cấm kỵ nhất của học viện. Cậu ta đã cố gắng thay đổi nụ cười của bức tượng. Giờ thì về phòng và khóa chặt cửa lại, trừ khi cô muốn là bộ quần áo tiếp theo nằm trên sàn nhà đó.
Nhược Vân trở về phòng với hơi thở dồn dập, lời cảnh báo của Thẩm Mặc và dòng chữ trong mẩu giấy cũ quyện vào nhau thành một nỗi sợ hãi hữu hình. Khi cô cởi bỏ bộ sườn xám, cô phát hiện ra trong túi áo mình có một vật cứng nhỏ. Đó là một chiếc khuy áo quân phục bằng đồng, chính xác là của Trương Lập, và phía sau chiếc khuy có khắc một ký hiệu kỳ lạ: một con mắt bị gạch chéo.