MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Viện Sâm LâmChương 4

Học Viện Sâm Lâm

Chương 4

892 từ · ~5 phút đọc

Chiếc đồng hồ quả lắc trong sảnh ký túc xá vang lên hai tiếng khô khốc, xé toạc không gian tĩnh mịch của đêm tối. Nhược Vân ngồi bật dậy trên giường, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Chiếc khuy áo quân phục của Trương Lập đặt trên bàn học như đang phát ra một thứ áp lực vô hình, thôi thúc cô phải tìm kiếm câu trả lời. Cô không thể ngồi yên chờ đợi mình trở thành nạn nhân tiếp theo của những "trò đùa" chết chóc tại ngôi trường này.

Khoác lên mình chiếc áo măng tô sẫm màu, Nhược Vân lén lút rời khỏi phòng. Hành lang ký túc xá chìm trong ánh đèn vàng vọt, mờ ảo đến mức những bóng cây từ cửa sổ hắt vào trông giống như những cánh tay gầy guộc đang vươn ra từ địa ngục. Cô né tránh những đợt tuần tra của bảo an, men theo lối mòn phía sau vườn bách thảo để hướng về phía thư viện trung tâm – nơi cô tin rằng chứa đựng điểm khởi đầu của mọi bí mật.

Khi còn cách cổng thư viện một đoạn ngắn, Nhược Vân vội vàng nấp sau một gốc cây long não lớn. Một bóng người cao gầy, khoác chiếc áo choàng đen dài đang bước đi một cách dứt khoát về phía bức tường đá phía sau thư viện. Dưới ánh trăng mờ đục, cô nhận ra đó chính là Thẩm Mặc. Anh không đi vào bằng cửa chính mà dừng lại trước một phù điêu hình mặt sư tử bị rêu phủ kín.

Nhược Vân nín thở quan sát. Thẩm Mặc đưa tay chạm vào mắt trái của con sư tử, rồi ấn nhẹ một điểm trên hàm răng đá của nó. Một tiếng rầm rì trầm đục vang lên, phiến đá lớn từ từ dịch chuyển sang bên, lộ ra một lối vào hầm ngầm hẹp và sâu hun hút. Thẩm Mặc không chút do dự bước vào, bóng dáng anh nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng ngay sau khi phiến đá đóng sập trở lại.

Sự tò mò đã chiến thắng nỗi sợ hãi. Nhược Vân đợi thêm vài phút rồi tiến lại gần bức phù điêu. Cô cố gắng nhớ lại từng động tác của Thẩm Mặc, bàn tay run rẩy chạm vào bề mặt đá lạnh ngắt. Khi cô ấn vào điểm bí mật, lối vào một lần nữa mở ra, tỏa ra mùi nấm mốc và mùi giấy mục đặc trưng của những căn phòng bị bỏ hoang hàng thế kỷ.

Bên dưới là một cầu thang xoắn ốc bằng sắt đã rỉ sét. Nhược Vân bước xuống từng bậc một cách thận trọng, mỗi tiếng lạo xạo nhỏ nhất cũng khiến tim cô như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Càng xuống sâu, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo. Cuối cầu thang là một hành lang dài với những dãy kệ sắt chứa đầy những chiếc hộp thiếc đánh số thứ tự. Đây không giống như một kho lưu trữ sách thông thường, mà giống như một kho tàng bí mật của học viện.

Phía cuối hành lang có ánh sáng leo loét phát ra từ một căn phòng mở hé. Nhược Vân tiến lại gần, nép mình vào khe cửa. Bên trong, Thẩm Mặc đang đứng trước một bản đồ lớn trải rộng trên bàn đá. Trên bản đồ là sơ đồ của toàn bộ học viện Sâm Lâm, nhưng có nhiều điểm được đánh dấu bằng mực đỏ rực, và tại vị trí của thư viện, anh đã cắm một chiếc ghim đen sâu hoắm.

Nhược Vân chợt nhận thấy trên tay Thẩm Mặc là một chiếc đèn cực tím. Khi anh soi đèn lên bức tường đối diện, những dòng chữ cổ bằng tiếng Phạn hiện lên rực rỡ, lấp lánh như được viết bằng máu khô. Cô mải mê nhìn theo những ký hiệu ấy đến mức vô tình chạm vào một chiếc giá để tài liệu bên cạnh, khiến một xấp giấy rơi xuống sàn gỗ, tạo nên tiếng động vang vọng khắp không gian kín.

Thẩm Mặc lập tức tắt đèn, không gian rơi vào bóng tối hoàn toàn. Nhược Vân đóng băng tại chỗ, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Một tiếng bước chân chậm rãi nhưng nặng nề tiến về phía cô. Trước khi cô kịp quay đầu bỏ chạy, một bàn tay mạnh mẽ đã bịt chặt miệng cô và ép cô vào bức tường đá lạnh lẽo.

Tôi đã bảo cô đừng tò mò rồi mà. Giọng nói của Thẩm Mặc vang lên ngay sát tai cô, đầy vẻ đe dọa nhưng cũng chứa đựng một sự mệt mỏi lạ lùng. Cô có biết mình vừa bước chân vào nơi mà ngay cả những kẻ cai trị ngôi trường này cũng không dám bén mảng tới không?

Nhược Vân gỡ tay anh ra, hổn hển hỏi: Anh đang tìm Trương Lập, đúng không? Hoặc là... anh đang tìm người anh trai đã mất tích của mình?

Thẩm Mặc khựng lại, đôi mắt anh lóe lên một tia sáng nguy hiểm trong bóng tối. Sự im lặng kéo dài giữa hai người giống như một sợi dây đàn đang căng quá mức, chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ đổ vỡ.