Sáng hôm sau, sương mù trên đỉnh Sâm Lâm dày đặc hơn thường lệ, như muốn che lấp đi những sự kiện kỳ quái của đêm dạ tiệc. Hai chiếc xe cảnh sát đỗ ngay trước cổng chính, nhưng trái với sự kỳ vọng của các sinh viên về một cuộc điều tra quy mô, không khí lại diễn ra một cách tẻ nhạt và nhanh chóng đến kỳ lạ.
Tại hội trường chính, Hiệu trưởng và một viên cảnh sát trung niên đứng trên bục, thông báo về kết quả điều tra sơ bộ vụ việc của Trương Lập. Viên cảnh sát lật giở cuốn sổ ghi chép, giọng nói đều đều như đang đọc một bản báo cáo thời tiết. Ông ta tuyên bố rằng sau khi kiểm tra camera giám sát ở cổng sau và đối chiếu với hồ sơ tâm lý của học viện, cảnh sát kết luận Trương Lập đã tự ý rời khỏi trường trong tình trạng tinh trạng tâm thần bất ổn do áp lực học tập quá lớn.
Phòng y tế của trường cũng cung cấp bằng chứng về việc nam sinh này từng nhiều lần đến tư vấn về chứng trầm cảm. Bản hồ sơ được giơ lên trước toàn thể giáo viên và sinh viên, bên trên có chữ ký xác nhận của Trương Lập. Một kịch bản hoàn hảo được dựng lên: một thiên tài gục ngã trước những kỳ thi, bỏ lại tất cả để tìm kiếm sự giải thoát cá nhân.
Nhược Vân đứng giữa đám đông, hai tay siết chặt thành nắm đấm. Cô nhìn quanh, thấy những khuôn mặt sinh viên khác bắt đầu giãn ra, họ thở phào vì đây không phải là một vụ bắt cóc hay sát nhân. Nhưng cô biết sự thật không đơn giản như thế. Làm sao một người "bỏ học" lại để lại bộ quân phục và mặt nạ ngay giữa sàn khiêu vũ trước sự chứng kiến của trăm người? Làm sao cậu ta có thể biến mất trong vài giây khi đèn vụt tắt nếu không có sự tiếp tay của một thế lực nào đó?
Cô đưa tay vào túi áo, chạm vào chiếc khuy măng sét và mẩu giấy "Đừng tin vào những bức tượng biết cười". Những bằng chứng này như đang bỏng rát trong lòng bàn tay cô. Nhìn về phía nhóm Thanh Hoa Ngũ Bảo, Nhược Vân thấy họ vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên. Thẩm Mặc đứng đó, đôi mắt anh không biểu lộ chút cảm xúc nào, nhưng đôi môi mím chặt cho thấy anh đang kìm nén một điều gì đó còn khủng khiếp hơn cả sự tức giận.
Kết thúc buổi thông báo, đám đông nhanh chóng giải tán. Nhược Vân cố ý đi vòng qua văn phòng hành chính, nơi cô thấy viên cảnh sát nọ đang bắt tay thân mật với Hiệu trưởng và nhận lấy một chiếc phong bì dày cộm trước khi bước lên xe. Sự thỏa hiệp lộ liễu đó khiến cô cảm thấy buồn nôn. Công lý ở Sâm Lâm là một thứ hàng hóa đã được định giá sẵn.
Trở về phòng, Nhược Vân lục tìm sơ đồ ký túc xá và bản đồ trường mà cô lén ghi nhớ được từ hầm ngầm của Thẩm Mặc tối qua. Cô bắt đầu xâu chuỗi các sự kiện. Trương Lập mất tích ngay tại sảnh chính, nơi có bức tượng nhà sáng lập lớn nhất. Đêm qua, cô nhìn thấy chất lỏng đỏ thấm xuống sàn gỗ. Và Thẩm Mặc đã nhắc đến việc Trương Lập "thay đổi nụ cười của bức tượng".
Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu cô: Nếu Trương Lập không rời khỏi trường qua cổng sau, thì cậu ta vẫn còn ở đây, dưới lòng đất này, hoặc trong chính những bức tượng mà họ vẫn đi ngang qua mỗi ngày. Nhược Vân lấy chiếc kính lúp từ bộ dụng cụ khảo cổ, cô quyết định sẽ tự mình thực hiện một cuộc khám nghiệm hiện trường riêng tư. Cô không tin vào bản báo cáo tâm lý giả tạo kia, cũng như không tin vào sự im lặng của học viện.
Khi bước ra khỏi cửa phòng để bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật, cô thấy một dòng chữ nhỏ được vẽ bằng phấn trắng ngay trên sàn hành lang, ngay trước cửa phòng mình: "Sự thật chỉ thuộc về người dám chạm vào máu của đá".
Nhược Vân ngước nhìn lên, bóng dáng của Thẩm Mặc vừa khuất sau khúc quanh của cầu thang. Anh đang chơi một trò chơi với cô, hay anh đang âm thầm dẫn dắt cô vào cuộc chiến của chính mình?