Lâm Nhược Vân không quay lại thư viện, cô chọn hướng ngược lại để tiến về phía Vườn bách thảo phía Đông. Đây là nơi được mệnh danh là "Lá phổi chết" của học viện, nơi tập trung những loại cây ôn đới quý hiếm và cả những loài thực vật kỳ quái phục vụ cho việc nghiên cứu khảo cổ sinh học. Theo ghi chép trong cuốn nhật ký mà cô mượn từ hầm ngầm, Vườn bách thảo chính là nơi Trương Lập đã dành toàn bộ thời gian trước khi buổi dạ tiệc diễn ra.
Cơn mưa phùn bắt đầu lất phất, khiến không khí trong khu vườn kính trở nên ngột ngạt và đặc quánh mùi đất ẩm. Những tán lá dương xỉ khổng lồ xòe ra như những cánh tay quái dị, che khuất tầm nhìn. Nhược Vân bước chậm lại khi tiến gần đến khu vực dành cho các loài cây bụi rậm rạp. Tại đây, hệ thống tưới tiêu tự động đang phun ra những làn sương mờ ảo, làm nhòe đi cảnh vật xung quanh.
Cô cúi xuống, quan sát những vệt cỏ bị dẫm nát một cách bất thường. Có dấu hiệu của một cuộc giằng co, nhưng đã bị ai đó cố tình dùng cào sắt lấp liếm đi. Nhược Vân dùng chiếc bay nhỏ trong bộ dụng cụ khảo cổ, cẩn trọng gạt lớp bùn nhão bên cạnh một gốc cây tùng cổ thụ. Ngay lập tức, một tia sáng kim loại lóe lên dưới ánh đèn pin cầm tay.
Đó là một chiếc khuy măng sét bằng vàng trắng, phía trên khảm một viên đá ruby đỏ rực như giọt máu. Điều khiến Nhược Vân rùng mình không phải là giá trị của nó, mà là vệt chất lỏng màu nâu sẫm đã khô bám chặt vào phần khóa cài. Cô lấy một miếng gạc trắng từ túi cứu thương, nhẹ nhàng lau lên vết bẩn. Màu nâu đỏ hiện ra rõ rệt – đó là máu người, và nó vẫn còn khá mới.
Đây chính là chiếc khuy măng sét nằm trong bộ sưu tập cá nhân của Trương Lập, thứ mà cậu ta từng khoe là báu vật gia truyền của gia đình họ Trương. Nếu Trương Lập thực sự "bỏ học" như lời cảnh sát nói, cậu ta sẽ không bao giờ vứt bỏ một vật giá trị và có ý nghĩa tâm linh lớn lao như vậy ở một xó xỉnh bẩn thỉu này. Quan trọng hơn, máu trên chiếc khuy cho thấy một sự thật tàn khốc: cuộc "rời đi" của cậu ta không hề tự nguyện.
Nhược Vân đứng dậy, nhưng một cảm giác lạnh sống lưng khiến cô bất giác lùi lại. Từ phía sau những rặng tre xanh mướt, một bóng đen cao lớn đang đứng quan sát cô từ bao giờ. Cô định kêu lên nhưng bóng đen đó đã nhanh chóng tiến lại gần, lộ diện dưới ánh sáng yếu ớt của khu vườn. Đó là Trình Nhất, một trong cặp song sinh của nhóm Ngũ Bảo. Anh ta không mang vẻ lạnh lùng của Thẩm Mặc, mà thay vào đó là một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai.
Tìm thấy thứ không nên tìm rồi, Lâm tiểu thư. Trình Nhất bước tới, đôi giày da dẫm lên lớp lá khô tạo ra những tiếng răng rắc khô khốc. Anh biết đó là cái gì, và anh cũng biết người sở hữu nó đang ở đâu, đúng không?
Nhược Vân siết chặt chiếc khuy trong lòng bàn tay, đối diện với ánh mắt của Trình Nhất. Các người đang che giấu điều gì? Trương Lập không hề bỏ đi, cậu ấy đã bị giết, hoặc tệ hơn thế.
Trình Nhất cười khẽ, nhấc một cành lan rừng lên ngắm nghía: Ở Sâm Lâm, 'sự thật' là một khái niệm rất xa xỉ. Đôi khi, việc trở thành một phần của học viện theo nghĩa đen lại là vinh dự mà không phải ai cũng có được. Cô nên lo cho bản thân mình trước đi. Thẩm Mặc có thể bảo vệ cô một lần, nhưng không thể bảo vệ cô mãi mãi trước những 'bức tượng' đang đói khát đâu.
Dứt lời, Trình Nhất quay lưng đi thẳng vào màn sương dày đặc, để lại Nhược Vân đứng giữa khu vườn hoang lạnh. Cô nhìn xuống chiếc khuy măng sét máu, cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ giữa nó và mẩu giấy trong thư viện. Một ý nghĩ khủng khiếp nảy ra: Nếu máu của đá cần được nuôi dưỡng, thì những sinh viên biến mất chính là "vật tế" cho một nghi lễ cổ xưa nào đó mà học viện này vẫn đang âm thầm duy trì.
Nhược Vân biết mình không thể lùi bước nữa. Cô cần tìm Thẩm Mặc, không phải để cầu cứu, mà để đối chất về những gì anh thực sự biết về "Nghi lễ của sự thông thái" mà Trình Nhất vừa ám chỉ.