MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Viện Sâm LâmChương 7

Học Viện Sâm Lâm

Chương 7

743 từ · ~4 phút đọc

Nhược Vân không quay về ký túc xá. Cô băng qua sân trường vắng lặng, mặc cho mưa phùn thấm đẫm vai áo, hướng thẳng về phía Tháp Chuông cổ – nơi Thẩm Mặc thường lui tới sau giờ học. Cơn giận dữ và nỗi sợ hãi hòa quyện, thôi thúc cô phải xé toạc lớp màn bí mật mà nhóm Ngũ Bảo đang cố công thêu dệt.

Cô tìm thấy anh ở tầng cao nhất của Tháp Chuông. Thẩm Mặc đang đứng bên cửa sổ tò vò, bóng lưng cao gầy tạc vào nền trời xám xịt của vùng Giang Nam. Tiếng bước chân của Nhược Vân vang vọng trên sàn đá, nhưng anh không quay đầu lại, như thể đã biết trước sự hiện diện của cô từ rất lâu.

"Anh biết tất cả, đúng không?" Nhược Vân lên tiếng, giọng cô run lên vì lạnh và vì sự dồn nén. Cô bước tới, xòe bàn tay đang nắm chặt chiếc khuy măng sét dính máu ra trước mặt anh. "Trương Lập không bỏ trốn. Vết máu này, mẩu giấy trong thư viện, và cả sự im lặng đáng sợ của các người... Tất cả đều là một vở kịch kinh tởm."

Thẩm Mặc từ từ xoay người lại. Dưới ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn dầu treo tường, gương mặt anh trông nhợt nhạt và góc cạnh như một pho tượng tạc dở. Anh nhìn chiếc khuy măng sét, rồi nhìn sâu vào đôi mắt đang rực cháy sự chất vấn của Nhược Vân. Không có sự hối lỗi, cũng không có sự ngạc nhiên, chỉ có một luồng khí lạnh lẽo bao trùm.

"Cô nghĩ mình là ai? Một thám tử chính nghĩa hay là kẻ cứu rỗi linh hồn?" Thẩm Mặc tiến lại gần, từng bước chân của anh khiến Nhược Vân cảm thấy áp lực đè nặng lên lồng ngực. Anh vươn tay, không phải để lấy chiếc khuy, mà để bóp chặt cổ tay cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự thật tàn khốc trong mắt mình. "Cái chết của một cá nhân ở đây không quan trọng bằng sự tồn vong của một hệ thống đã tồn tại hàng trăm năm. Cô đang dẫm lên một bãi mìn mà chính cô cũng không biết nó sâu đến mức nào."

"Tôi chỉ muốn công bằng cho Trương Lập!" Nhược Vân gằn giọng, cố gắng rút tay ra nhưng không thể.

Thẩm Mặc đột ngột kéo mạnh cô về phía ban công đá, nơi có thể nhìn bao quát toàn bộ học viện Sâm Lâm từ trên cao. Anh chỉ tay xuống những bức tượng đá đặt rải rác trong khuôn viên, giờ đây trông như những lính canh thầm lặng dưới màn mưa.

"Nhìn cho kỹ đi, Lâm Nhược Vân. Ngôi trường này được xây dựng trên xương cốt của những kẻ tự phụ giống như cô. Mỗi viên gạch, mỗi bức tượng đều có linh hồn của nó. Tò mò ở đây không phải là một đức tính, đó là một bản án tử hình." Giọng anh trầm xuống, sắc lạnh như lưỡi dao. "Cô có biết tại sao tôi lại để cô thấy tôi vào hầm ngầm không? Vì tôi muốn thấy cô sợ hãi mà bỏ chạy. Nhưng cô lại chọn cách đi sâu hơn vào vũng bùn này."

Anh buông tay cô ra, lùi lại một bước vào vùng tối của căn phòng. Sự đối đầu giữa họ không chỉ là cuộc tranh cãi, mà là sự va chạm giữa hai thế giới: một bên là sự thật trần trụi và một bên là sự bảo thủ của những bí mật gia tộc.

"Đây là lời cảnh báo cuối cùng của tôi," Thẩm Mặc nói, thanh âm tan loãng vào tiếng gió rít qua khe cửa. "Tò mò ở đây sẽ phải trả giá bằng mạng sống. Đừng để tôi phải là người trực tiếp tiễn cô ra khỏi cổng trường trong một chiếc túi đen."

Nhược Vân đứng lặng người giữa hơi lạnh buốt giá. Chiếc khuy măng sét vẫn nằm trong tay cô, nhưng giờ đây nó nặng trĩu như một lời nguyền. Thẩm Mặc đã rời đi, để lại một khoảng không im lìm đến đáng sợ. Cô hiểu rằng mình đã chính thức bước vào tầm ngắm, không chỉ của những thế lực giấu mặt, mà của chính người đàn ông mà cô vừa bắt đầu nảy sinh một sự tò mò không nên có.