Sau lời cảnh báo đầy sát khí của Thẩm Mặc trên tháp chuông, Nhược Vân hiểu rằng việc đơn độc điều tra chỉ khiến cô dễ dàng trở thành mục tiêu bị triệt hạ. Cô cần một tấm khiên, hoặc ít nhất là một lý do chính đáng để tiếp cận những khu vực cấm mà không bị nghi ngờ. Sáng hôm sau, cô nộp đơn gia nhập Câu lạc bộ Giải mã Cổ vật – một hội nhóm học thuật có đặc quyền tiếp cận những hiện vật chưa được công bố của học viện.
Phòng sinh hoạt của câu lạc bộ nằm sâu trong tầng hầm của tòa nhà Giảng đường phía Bắc, nơi mùi hóa chất bảo quản và mùi đất ẩm luôn nồng nặc. Người tiếp nhận đơn của cô là một nam sinh có vẻ ngoài mọt sách với cặp kính cận dày cộm tên là Trần Hiểu. Anh ta nhìn Nhược Vân bằng ánh mắt lạ lẫm, bởi hiếm khi có một sinh viên năm nhất nào đủ can đảm dấn thân vào những mớ lý thuyết cổ hủ và những mảnh vỡ vô hồn này ngay khi vừa nhập học.
Chào mừng cô đến với nghĩa địa của những kỷ niệm. Trần Hiểu vừa nói vừa dẫn cô đi qua những dãy bàn dài bày la liệt các mảnh gốm, văn bia đá và những thanh kiếm rỉ sét. Ở đây, công việc của chúng ta là bắt những vật chết phải cất tiếng nói.
Nhược Vân nhanh chóng thích nghi với công việc. Cô dùng sự tỉ mỉ của một chuyên gia phục chế để lấy lòng tin từ các thành viên khác. Mục tiêu của cô không phải là những mảnh gốm thời Tống hay những bình hoa thời Minh, mà là tập trung vào các hiện vật thuộc về giai đoạn thành lập học viện. Cô bắt đầu dành hàng giờ để tra cứu danh mục các cổ vật được tặng cho trường bởi gia tộc họ Thẩm và họ Trình.
Trong một buổi chiều muộn khi các thành viên khác đã ra về, Nhược Vân tìm thấy một thùng gỗ cũ bị bỏ quên trong góc tối, dán nhãn "Hiện vật không xác định – Di chỉ phía sau núi". Bên trong là những mảnh vỡ của một bức tượng gốm nung nhỏ, nhưng điểm bất thường là những mảnh vỡ này được sơn một lớp men đỏ tươi lạ lùng. Khi cô ghép các mảnh lại với nhau, một hình hài quái dị hiện ra: đó là một sinh vật có hình người nhưng gương mặt bị bóp méo thành một nụ cười toe toét đến mang tai.
Đây là 'Tiếu Diện Nhân' trong truyền thuyết Giang Nam. Giọng nói của Trần Hiểu vang lên phía sau khiến Nhược Vân giật mình. Anh ta tiến lại gần, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng. Người xưa tin rằng nếu trộn máu của người hiến tế vào đất sét để nặn tượng, linh hồn của họ sẽ bị giam cầm vĩnh viễn trong nụ cười đó để bảo vệ vùng đất. Nhưng đó chỉ là mê tín thôi, đúng không?
Nhược Vân nhìn vào nụ cười của bức tượng gốm, rồi nghĩ đến chiếc khuy măng sét dính máu của Trương Lập. Cô nhận ra một sự tương đồng rợn người. Nếu những bức tượng trong học viện này thực sự được chế tác theo phương thức đó, thì số lượng sinh viên mất tích trong lịch sử trường chắc chắn không dừng lại ở con số một hay hai người.
Cô kín đáo chụp lại những ký hiệu dưới đế bức tượng – những đường rãnh ngoằn ngoèo trông giống như mạch máu. Cô biết mình đã đi đúng hướng. Câu lạc bộ này chính là nơi lưu giữ những bằng chứng vật chất mà học viện không thể tiêu hủy, vì họ cần những thiên tài như Trần Hiểu để duy trì sự "kết nối" với những cổ vật đó.
Khi cô chuẩn bị rời đi, Nhược Vân thấy Thẩm Mặc đứng ở hành lang bên ngoài, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn huỳnh quang lập loè. Anh không vào trong, chỉ nhìn cô qua lớp cửa kính với một vẻ mặt khó đoán. Anh đã thấy cô cầm bức tượng Tiếu Diện Nhân. Nhược Vân không né tránh, cô nhìn thẳng vào anh, tay siết chặt chiếc điện thoại chứa những hình ảnh bằng chứng. Cuộc đấu trí này giờ đây đã không còn là bí mật, cô đã chính thức công khai việc mình sẽ đào bới quá khứ, bất kể cái giá phải trả là gì.