Trong khi các thành viên khác của Câu lạc bộ Giải mã Cổ vật bận rộn với những bình gốm thời Thanh, Nhược Vân bắt đầu chú ý đến hệ thống lưu trữ hồ sơ giấy ở góc sâu nhất của phòng tư liệu. Cô hiểu rằng, trong thời đại kỹ thuật số hiện nay, những thứ bị xóa sạch trên máy chủ thường vẫn để lại tàn tích ở những trang giấy úa vàng bị bỏ quên.
Dưới danh nghĩa tìm hiểu về lịch sử kiến trúc của học viện để phục vụ bài luận chuyên ngành, Nhược Vân được phép tiếp cận kho lưu trữ kỷ yếu sinh viên. Cô lần tìm về khoảng thời gian hai mươi năm trước. Tuy nhiên, khi lật đến năm 2006, Nhược Vân khựng lại. Một nửa số trang trong cuốn kỷ yếu năm đó đã bị xé bỏ một cách thô bạo. Những trang còn lại chỉ là ảnh chụp phong cảnh trường, hoàn toàn không có danh sách sinh viên hay giáo viên chủ nhiệm.
Không bỏ cuộc, cô chuyển sang đống báo cũ của địa phương được lưu trữ trong thư viện tỉnh mà học viện vẫn giữ bản sao. Sau nhiều giờ đồng hồ lật từng trang báo giòn rụm, một mẩu tin nhỏ nằm ở góc khuất của tờ "Tin tức Giang Nam" số ra tháng 11 năm 2006 đã lọt vào mắt cô. Tiêu đề ngắn gọn và mập mờ: "Sự cố hy hữu tại trường tư thục vùng núi: Một học sinh mất tích khi đang thực hiện bài thi khảo cổ".
Nhược Vân đọc nhanh dòng nội dung ít ỏi. Sinh viên đó tên là Thẩm Hoàn. Cái họ "Thẩm" khiến tim cô đập nhanh một nhịp. Theo tờ báo, Thẩm Hoàn là một thiên tài về ký hiệu học, nhưng đã biến mất sau khi bước vào khu vực lăng mộ thực nghiệm của trường. Điều đáng sợ là vụ việc khi đó cũng được kết luận là "do áp lực tâm lý dẫn đến việc tự ý bỏ đi", y hệt kịch bản của Trương Lập hiện tại. Nhưng điểm khác biệt duy nhất là mẩu tin này chỉ xuất hiện trong một bản in sớm, các bản in sau đó và kho lưu trữ trực tuyến hoàn toàn không có dấu vết của nó.
Đang mải mê suy luận, một bóng đen cao lớn đổ ập lên trang báo. Nhược Vân giật mình ngước lên, thấy Thẩm Mặc đã đứng đó từ bao giờ. Khác với vẻ hung hãn trên tháp chuông, lúc này gương mặt anh mang một nỗi buồn sâu thẳm, đôi mắt dán chặt vào cái tên Thẩm Hoàn trên mặt báo.
"Đó là anh trai tôi." Thẩm Mặc lên tiếng, giọng anh khàn đặc như thể vừa bước ra từ một đám cháy.
Nhược Vân sững sờ. Cô nhìn anh, rồi lại nhìn mẩu báo cũ. "Tại sao hồ sơ của anh ấy lại bị xóa sạch? Nếu anh ấy là người nhà họ Thẩm, tại sao gia đình anh không đòi lại công bằng?"
Thẩm Mặc ngồi xuống chiếc ghế đối diện, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. "Ở Sâm Lâm, gia tộc không lớn bằng luật lệ. Thẩm Hoàn không phải là người duy nhất bị xóa sổ. Cứ mỗi chu kỳ hai mươi năm, học viện lại cần một 'bộ não' mới để duy trì những gì họ gọi là 'trí tuệ trường tồn'. Anh trai tôi đã phát hiện ra thứ gì đó dưới lòng đất, và họ đã biến anh ấy thành một phần của nó."
Nhược Vân cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. "Vậy nên anh mới quay lại đây? Anh không phải đến đây để học, anh đến để tìm xác anh trai mình?"
Thẩm Mặc im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi gật đầu. Anh đẩy về phía cô một mảnh bản đồ nhỏ rách nát mà anh giấu trong lòng bàn tay. "Tôi đã tìm kiếm suốt ba năm. Những gì cô thấy ở Trương Lập chỉ là sự lặp lại của lịch sử. Họ xóa sạch dấu vết để mọi người tin rằng đó chỉ là những vụ bỏ học tầm thường. Nhưng những bức tượng... chúng không bao giờ biết nói dối. Chúng cười vì chúng đã nuốt chửng được những kẻ thông minh nhất."
Nhược Vân nhận ra rằng mình và Thẩm Mặc đang đứng trên cùng một chiến tuyến, dù cách tiếp cận của họ hoàn toàn khác nhau. Sự biến mất của Thẩm Hoàn 20 năm trước chính là chìa khóa mở ra cánh cửa địa ngục của hiện tại. Cô định nói thêm thì chiếc điện thoại trong túi áo rung lên. Một tin nhắn mới từ một số lạ hiện lên trên màn hình.