Tin nhắn trên màn hình điện thoại tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo giữa không gian mờ tối của phòng tư liệu. Nhược Vân siết chặt điện thoại đến mức đầu ngón tay trắng bệch. Cô đưa màn hình cho Thẩm Mặc xem. Một thoáng dao động đi qua mắt anh, nhưng rất nhanh sau đó, gương mặt anh trở lại vẻ lạnh lùng vốn có. Anh biết kẻ này, hoặc ít nhất là biết về sự tồn tại của cái tên đó.
Đừng đi. Thẩm Mặc nói, giọng thấp và gắt. Đây có thể là một cái bẫy để xử lý nốt kẻ tò mò cuối cùng là cô.
Nhưng đây là manh mối duy nhất về anh trai anh và Trương Lập. Nhược Vân kiên quyết. Nếu họ muốn giết tôi, họ đã làm từ lâu rồi. Họ đang muốn chơi một trò chơi, và tôi phải là người lật quân bài tiếp theo.
Nửa đêm, Nhược Vân một mình băng qua con đường mòn dẫn về phía nghĩa trang cũ phía sau núi, nơi chôn cất những người sáng lập học viện và cả những người vô danh đã tử nạn trong quá trình xây dựng trường hơn một thế kỷ trước. Sương mù ở đây đặc quánh, nuốt chửng ánh sáng từ chiếc đèn pin nhỏ trên tay cô. Tiếng gió rít qua những rặng tre nghe như tiếng than vãn của những linh hồn bị giam cầm.
Giữa những ngôi mộ đá bị rêu phủ kín, một bóng người đang ngồi thu mình bên cạnh một ngôi mộ không tên. Người đó khoác một chiếc áo tơi bằng lá cọ cũ kỹ, tay cầm một chiếc xẻng sắt đã rỉ sét. Khi Nhược Vân tiến lại gần, kẻ đó ngẩng đầu lên. Đó là một ông lão với gương mặt chằng chịt vết sẹo, đôi mắt đục ngầu nhưng sắc sảo như loài chim đêm.
Cô là người có học bổng Di sản ẩn giấu? Giọng lão khàn đặc, nghe như tiếng hai mảnh đá mài vào nhau.
Tôi là Lâm Nhược Vân. Ông là Người gác mộ?
Ông lão cười khẩy, để lộ hàm răng sún đen. Người ta gọi lão như vậy vì lão là kẻ duy nhất còn sống để trông coi những kẻ đã 'vào' mà không thể 'ra'. Cô muốn biết về Thẩm Hoàn? Thằng bé đó quá giỏi, giỏi đến mức chạm vào được mạch máu của ngọn núi này.
Lão chỉ xẻng xuống nền đất ngay dưới chân Nhược Vân. Cô lùi lại một bước, kinh hãi khi thấy mặt đất ở đây dường như đang phập phồng theo từng nhịp thở yếu ớt.
Học viện Sâm Lâm không phải là một ngôi trường. Lão thì thầm, đôi mắt dán chặt vào Nhược Vân. Nó là một cái lồng ấp. Cứ mỗi hai mươi năm, khi nụ cười trên bức tượng nhà sáng lập nhạt đi, họ lại cần một linh hồn mới để khắc lại nó. Trương Lập vẫn chưa chết, nhưng cậu ta đang 'hóa đá'. Nếu cô không tìm thấy căn hầm của gia tộc họ Trình trước kỳ trăng tròn, cậu ta sẽ trở thành một phần của kiến trúc nơi này mãi mãi.
Ông lão đột ngột đứng dậy, ném vào người Nhược Vân một chiếc chìa khóa gỉ sét có hình đầu rắn. Đây là chìa khóa của phòng lưu trữ phế liệu trong vườn bách thảo. Hãy tìm thứ mà Thẩm Hoàn đã để lại. Và nhớ lấy, đừng để nam chính nhà họ Thẩm biết quá nhiều. Máu của họ Thẩm chính là chìa khóa, nhưng cũng là thuốc độc.
Bóng ông lão tan biến vào màn sương nhanh đến mức Nhược Vân ngỡ mình vừa gặp một ảo giác. Cô đứng trân trối giữa nghĩa trang, trong lòng bàn tay là chiếc chìa khóa lạnh ngắt. Tin nhắn ẩn danh, lời cảnh báo của Thẩm Mặc và bí mật của Người gác mộ tạo thành một vòng xoáy kéo cô xuống đáy vực. Cô nhận ra rằng, trong cuộc chơi này, Thẩm Mặc không chỉ là đồng minh mà có thể còn là một phần của tế đàn mà cô đang cố gắng phá bỏ.