MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Yêu Tại Tiệm CafeChương 1: Con ngõ vắng và mùi hương Espresso đầu tiên

Học Yêu Tại Tiệm Cafe

Chương 1: Con ngõ vắng và mùi hương Espresso đầu tiên

847 từ · ~5 phút đọc

Tiệm “Mộc” nằm lọt thỏm trong một con ngõ cụt ở quận ba, nơi mà tiếng còi xe ngoài lộ lớn chỉ còn là những âm thanh rì rầm xa xăm. Buổi sáng ở đây bắt đầu muộn, chậm rãi và luôn đẫm mùi cà phê rang xay.

Lam An đẩy cánh cửa gỗ, tiếng chuông gió phía trên khẽ vang lên một nhịp quen thuộc. Cô hít sâu một hơi, cảm nhận cái không khí tĩnh lặng bao trùm lấy không gian nhỏ bé của mình. Với An, quán cà phê này không chỉ là công việc; nó là một pháo đài, một nơi trú ẩn an toàn mà cô đã dựng lên sau khi chạy trốn khỏi những cao ốc văn phòng ngột ngạt và những cuộc họp kéo dài đến tận đêm khuya.

Cô bắt đầu những công việc thường nhật một cách máy móc nhưng chuẩn xác. Lau sạch mặt quầy đá cẩm thạch, kiểm tra nhiệt độ máy pha, và đổ những hạt cà phê bóng loáng vào phễu xay. Tiếng máy xay cà phê bắt đầu gầm gừ, phá vỡ sự im lặng. Mùi hương đậm đặc, có chút đắng nhẹ và ngậy béo của hạt Arabica mới xay tràn ngập căn phòng. An nhắm mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc này. Đây là lúc cô thấy mình thực sự thuộc về nơi này.

8 giờ 15 phút. Vị khách đầu tiên của ngày hôm nay không phải là mấy bác hàng xóm sang mua cà phê đen đá như mọi khi.

Cánh cửa mở ra, kèm theo một luồng khí nóng hầm hập của mùa hè Sài Gòn tràn vào. Một chàng trai cao gầy, khoác chiếc sơ mi caro xanh đã bạc màu bên ngoài áo thun trắng, bước vào quán. Trên vai cậu là một chiếc túi đựng bản vẽ khổ lớn, cồng kềnh đến mức suýt chút nữa đã va vào chậu cây tùng bồng lai đặt cạnh cửa.

Cậu ta trông có vẻ mệt mỏi. Đôi kính cận hơi xếch lên vì mồ hôi, và bàn tay phải vẫn còn dính vài vệt chì đen chưa kịp rửa sạch. Cậu đứng khựng lại trước quầy, mắt nhìn lướt qua bảng thực đơn bằng gỗ treo trên tường với vẻ phân vân.

“Chào em, em dùng gì?” – An cất tiếng, giọng cô nhẹ và trong, vừa đủ để người đối diện nghe thấy mà không làm phá vỡ bầu không khí yên tĩnh.

Chàng trai ngước lên, có chút giật mình như vừa bị đánh thức khỏi một dòng suy nghĩ miên man. Cậu nhìn An, hay đúng hơn là nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng của cô trong một giây, rồi nhanh chóng dời mắt đi chỗ khác.

“Dạ… cho em một bạc xỉu đá, ít đường thôi ạ.”

An gật đầu, ngón tay thanh mảnh nhấn vào máy tính tiền: “Ba mươi lăm ngàn. Em ngồi đâu chị mang ra cho.”

Cậu trai lấy ví, đưa tiền thối rồi chỉ tay về phía chiếc bàn gỗ nhỏ kê sát cửa sổ – nơi có ánh sáng tự nhiên tốt nhất nhưng cũng là góc khuất nhất của quán. Cậu ngồi xuống, trút hơi thở dài rồi bắt đầu lôi từ trong túi ra những cuộn giấy và hộp bút chì màu.

An đứng quan sát từ phía quầy bar. Đôi bàn tay cô thoăn thoắt rót sữa vào ly, tạo tầng lớp cho món bạc xỉu. Cô thấy cậu trai ấy – người mà sau này cô biết tên là Dương – bắt đầu vùi đầu vào những nét vẽ. Cậu không giống những sinh viên thường đến đây để check-in hay tán gẫu. Cách cậu cầm bút chì, cách cậu nheo mắt nhìn bản vẽ, có một sự tập trung đến cực đoan.

Khi An mang ly nước ra, cô cố tình đặt thật nhẹ để không làm xao nhãng cậu. Nhưng Dương vẫn ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu: “Em cảm ơn chị.”

“Cà phê của em ít đường, chị có cho thêm một chút đá già để lâu tan hơn, vì thấy em chắc sẽ ngồi lâu.” – An buông một câu bâng quơ rồi quay lưng đi thẳng về quầy.

Dương hơi ngẩn người. Cậu nhìn ly bạc xỉu với ba tầng màu sắc rõ rệt, rồi nhìn theo bóng lưng của cô chủ quán đang cúi xuống chăm sóc mấy chậu cây. Cậu chưa bao giờ gặp một người pha chế nào quan tâm đến cả tốc độ tan của đá chỉ qua một cái nhìn đầu tiên.

Tiếng nhạc Lo-fi nhẹ nhàng vang lên từ chiếc loa nhỏ ở góc phòng. Tiếng bút chì của Dương bắt đầu sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng máy pha cà phê rì rì của An. Hai con người, một người trốn chạy quá khứ, một người đang loay hoay với tương lai, vô tình chạm mặt nhau trong một con ngõ vắng, giữa hương vị Espresso đầu tiên của ngày.

Sài Gòn ngoài kia bắt đầu ồn ào, nhưng bên trong tiệm “Mộc”, thời gian dường như đã bị mùi hương cà phê cầm chân lại.