MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Yêu Tại Tiệm CafeChương 2: Vị khách ngồi bàn số 4 bên cửa sổ

Học Yêu Tại Tiệm Cafe

Chương 2: Vị khách ngồi bàn số 4 bên cửa sổ

1,054 từ · ~6 phút đọc

Sáng thứ Hai, con ngõ nhỏ dường như thức dậy sớm hơn thường lệ bởi tiếng động cơ xe máy và tiếng rao của những gánh hàng rong đi ngang qua. Lam An đứng sau quầy bar, đôi bàn tay gầy thon thả đang tỉ mẩn lau chùi những chiếc tách sứ trắng. Cô vốn thích sự ổn định, hay nói đúng hơn là một nhịp sống lặp đi lặp lại không sai lệch để giữ cho tâm hồn mình được yên vị.

Đúng 8 giờ 30 phút, tiếng chuông gió ở cửa lại vang lên "linh kính". An không cần ngước lên cũng đoán được ai vừa bước vào.

Vẫn là chàng trai với chiếc túi đựng bản vẽ cồng kềnh, vẫn là bộ dạng hơi vội vã và đôi mắt ẩn sau lớp kính cận dày. Chàng sinh viên Kiến trúc hôm nay không mặc áo caro nữa, thay vào đó là một chiếc áo thun xám đơn giản, nhưng bàn tay vẫn còn loang lổ những vệt chì than.

Cậu tiến về phía quầy, hơi ngập ngừng rồi mỉm cười chào nhẹ: "Cho em... vẫn món cũ ạ."

"Bạc xỉu ít đường, đá già phải không?" – An đáp, giọng thản nhiên nhưng khiến Dương hơi sững lại.

Cậu gãi đầu, nụ cười trở nên rạng rỡ hơn một chút: "Dạ, chị nhớ luôn rồi ạ."

An không trả lời, cô quay sang bắt đầu thực hiện các công đoạn pha chế. Tiếng sữa tươi đổ vào ca đánh bọt, tiếng muỗng khuấy nhẹ vào đá tạo nên những âm thanh lách cách vui tai. Cô cảm nhận được ánh mắt của cậu trai vẫn đang đặt trên những thao tác của mình, nhưng đó không phải kiểu ánh mắt soi mói, mà là sự tò mò thuần khiết của một người thích cái đẹp và sự ngăn nắp.

Dương nhận ly nước, lần này cậu không đi thẳng về bàn mà nán lại một chút để lấy hai gói đường nhỏ đặt trên quầy, dù cậu chẳng bao giờ dùng đến chúng. Cậu lại chọn chiếc bàn số 4, vị trí nằm sâu trong góc nhưng lại có tầm nhìn hướng thẳng ra cửa sổ ngắm mưa và quan sát toàn bộ quầy bar của cô.

An bắt đầu để ý đến "thói quen" của vị khách này. Dương ngồi xuống, việc đầu tiên là rút từ trong túi ra một cuộn giấy khổ A3, trải phẳng lên mặt bàn gỗ rồi chặn bốn góc bằng những vật dụng có sẵn: một hộp bút chì, một cục tẩy, chiếc điện thoại và chính ly bạc xỉu của An. Cậu dường như có khả năng tự tạo ra một rào chắn cách biệt với thế giới bên ngoài chỉ trong vòng chưa đầy hai phút.

Quán hôm nay vắng khách hơn. Bé Linh – nhân viên part-time duy nhất của tiệm – vẫn chưa tới ca. An tự cho phép mình nghỉ tay, cô cầm một cuốn sách cũ, ngồi xuống chiếc ghế cao phía sau quầy bar nhưng tầm mắt lại vô tình rơi vào phía bàn số 4.

Từ khoảng cách này, cô có thể thấy được gương mặt của Dương khi làm việc. Đôi mày cậu nhíu chặt, môi khẽ mím lại mỗi khi thực hiện một nét vẽ dài. Thỉnh thoảng, cậu lại lùi người ra xa, nheo mắt nhìn tổng thể bản vẽ như thể đang tìm kiếm một lỗi sai nhỏ nhặt nào đó. Sự tập trung của cậu có gì đó rất giống với An khi cô đang canh nhiệt độ cho một mẻ hạt cà phê mới rang: đầy tôn kính và trách nhiệm.

Bỗng nhiên, Dương khựng lại. Cậu loay hoay tìm kiếm gì đó trong hộp bút rồi bắt đầu lục tung chiếc túi vải dưới chân. Vẻ mặt cậu hiện rõ sự lúng túng. An khép sách lại, bước ra khỏi quầy bar một cách tự nhiên.

"Cậu quên gì à?"

Dương giật mình, ngước lên nhìn cô chủ quán đang đứng cách mình chỉ một sải tay. "Dạ... hình như em quên mang gọt bút chì. Em vẽ nãy giờ nên ngòi nó mòn sạch rồi."

An nhìn những chiếc bút chì nằm lăn lóc trên bàn, cái nào cái nấy đều cụt lủn. Cô không nói gì, quay trở về quầy, lục tìm trong ngăn kéo nhỏ của mình rồi mang ra một con dao rọc giấy cán thép nhỏ xinh.

"Dùng tạm cái này đi. Gọt bằng tay thì nét sẽ tự nhiên hơn theo ý mình đấy."

Dương nhận lấy con dao, tay cậu vô tình chạm nhẹ vào đầu ngón tay của An. Một cảm giác hơi lạnh từ kim loại và hơi ấm từ da thịt giao thoa khiến cậu hơi lúng túng, vội vàng rụt tay lại.

"Em cảm ơn chị... à... chị An?" – Cậu đọc cái tên được khắc nhỏ trên biển hiệu đặt ở quầy bar.

"Cứ gọi là An được rồi." – Cô đáp gọn lỏn rồi quay về chỗ ngồi cũ.

Suốt một giờ sau đó, An không đọc thêm được trang sách nào. Cô lặng lẽ quan sát Dương gọt từng chiếc bút chì một cách tỉ mỉ. Từng lớp gỗ mỏng rơi xuống mặt bàn, để lộ phần ngòi chì đen nhánh. Cậu không gọt theo kiểu công nghiệp, mà gọt một cách nghệ thuật, tạo ra những đầu bút sắc lẹm.

Cô nhận ra rằng, mỗi vị khách đến quán đều mang theo một tần số riêng. Có người ồn ào như tiếng máy nghiền, có người nhạt nhẽo như nước lọc. Còn chàng sinh viên ở bàn số 4 này, cậu lại mang một tần số trầm lắng, đều đặn và kiên trì như tiếng mưa phùn đầu mùa – loại thời tiết mà An thích nhất.

Mặt trời bắt đầu đứng bóng, hắt những vệt nắng xiên qua khung cửa sổ, tô đậm thêm những vệt màu xám đen trên đôi bàn tay đang miệt mài vẽ của Dương. An đứng dậy, lặng lẽ pha một ly nước lọc đặt lên quầy, như một lời nhắc nhở thầm lặng rằng cậu đã ngồi đó quá lâu mà chưa đứng dậy nghỉ ngơi.

Mối quan hệ "người lạ" giữa họ, dường như đã bắt đầu có một sợi tơ mỏng nối liền, thông qua một con dao rọc giấy và một vị trí bàn quen thuộc.