Ánh đèn đường hắt vào con ngõ nhỏ những vệt vàng vọt, báo hiệu một ngày sắp tàn. Nhưng bên trong tiệm "Mộc", đồng hồ dường như chạy theo một múi giờ khác. 21 giờ 30 phút, Lam An bắt đầu thu dọn quầy bar, lau chùi vòi đánh sữa và đổ bã cà phê.
Tiếng chuông gió lại vang lên, lần này trầm đục hơn vì độ ẩm của sương đêm. Vẫn là gương mặt ấy, nhưng hôm nay Dương trông tệ hơn hẳn mọi khi. Quầng thâm dưới mắt lộ rõ sau lớp kính cận, mái tóc hơi rối và bước chân có phần nặng nề. Cậu không nói lời nào, chỉ lẳng lặng tiến về phía quầy, vai đeo túi đồ án trĩu nặng như mang cả thế giới trên lưng.
"Vẫn món cũ chứ?" – An hỏi, tay đã tự giác với lấy chiếc ly cao.
Dương gật đầu mệt mỏi, cậu cố gượng một nụ cười nhưng trông giống một cái mếu hơn: "Chị cho em thêm chút sữa nhé... Hôm nay em cần gì đó ngọt một chút để tỉnh táo. Em phải thức trắng đêm nay để kịp nộp đồ án vào sáng mai."
An nhìn cậu, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Cô đã từng trải qua những đêm dài như thế ở văn phòng cũ, nơi niềm vui duy nhất là nhìn thấy mặt trời mọc qua cửa kính công ty sau một đêm không ngủ. Cô hiểu cái cảm giác kiệt quệ đó.
"Đợi chị một chút."
Thay vì pha ly bạc xỉu như mọi khi, An lấy một ít sữa đặc, đánh nóng nó lên tạo thành một lớp bọt mịn màng, rồi mới đổ cà phê vào sau cùng. Cô đặt ly nước lên quầy, cạnh đó là một chiếc đĩa nhỏ đựng hai chiếc bánh quy bơ do cô tự nướng sáng nay.
"Quà tặng kèm cho người thức đêm. Ăn đi cho có sức, đừng chỉ uống cà phê không."
Dương hơi ngẩn người. Cậu nhìn đĩa bánh, rồi nhìn An. Ánh đèn vàng ấm áp của quán phản chiếu trong mắt cô, khiến vẻ lạnh lùng thường ngày dường như tan biến chút ít.
"Em cảm ơn chị An. Chị tốt quá."
"Cứ làm việc đi, đừng đứng đó khen nữa." – Cô quay đi, che giấu một chút bối rối không tên.
Dương lại về phía bàn số 4. Đêm nay, quán chỉ còn lại mỗi mình cậu. Tiếng nhạc Lo-fi được An điều chỉnh nhỏ xuống, chỉ vừa đủ để khỏa lấp sự im lặng mênh mông của đêm muộn. An không đuổi cậu về, dù đã quá giờ đóng cửa. Cô lấy một cuốn sách, ngồi ở quầy bar, thỉnh thoảng lại ngước mắt lên quan sát.
Dưới ánh đèn bàn học, Dương làm việc như một cỗ máy được lập trình. Những nét vẽ của cậu hôm nay nhanh hơn, dứt khoát hơn nhưng cũng đầy áp lực. Có lúc cậu dừng lại, vò đầu bứt tai, rồi lại cầm ly bạc xỉu lên uống một ngụm lớn như tìm kiếm sự cứu rỗi. An để ý thấy mỗi khi Dương mệt mỏi nhất, cậu sẽ vô thức nhìn về phía quầy bar, như để kiểm tra xem "ngọn hải đăng" của mình còn sáng đèn hay không.
Tiếng bút chì sột soạt hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ. 23 giờ. Sài Gòn ngoài kia đã đi ngủ, nhưng trong căn tiệm nhỏ này, sự sống vẫn đang nảy nở theo một cách rất riêng.
Bất chợt, một tiếng "rắc" vang lên. Chiếc bút chì trên tay Dương gãy đôi vì cậu nhấn quá mạnh. Cậu ngẩn người nhìn bản vẽ, hơi thở trở nên dồn dập. Đó là giới hạn của sự chịu đựng.
An đứng dậy, cô pha một ấm trà hoa cúc nhỏ, chậm rãi bước về phía bàn số 4. Cô đặt ấm trà xuống, hương thơm thanh khiết của hoa cúc lan tỏa, làm dịu đi cái mùi hắc của chì than và vị đắng của cà phê đang đặc quánh trong không khí.
"Uống chút trà đi. Cậu đang căng thẳng quá, tay sẽ không nghe lời đâu."
Dương ngước lên, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ nhìn cô: "Em sợ không kịp, chị An ạ. Chỉ còn vài chi tiết nữa thôi nhưng em thấy rối quá..."
An nhìn xuống bản vẽ kiến trúc của Dương. Dù không chuyên, nhưng cô cảm nhận được sự tỉ mỉ trong từng đường nét. Cô đưa tay, chỉ vào một góc bản vẽ: "Chỗ này... nếu cậu để trống một chút giống như cách quán này chừa ra khoảng sân nhỏ phía trước, có lẽ sẽ thoáng hơn đấy."
Dương nhìn theo ngón tay của cô, rồi lặng đi vài giây. Cậu như bừng tỉnh, những nút thắt trong đầu bỗng chốc được tháo gỡ.
"Chị nói đúng... Sao em không nghĩ ra nhỉ? Sự tối giản chính là câu trả lời."
Cậu nhìn cô, ánh mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và một chút gì đó ấm áp hơn cả lòng biết ơn. An vội vàng thu tay lại, cảm giác như hơi ấm từ hơi thở của Dương vừa chạm vào da thịt mình.
"Tôi chỉ nói bừa thôi. Cậu làm tiếp đi, tôi vào trong chuẩn bị đóng cửa."
Cô quay đi, nhưng bước chân có phần nhanh hơn thường lệ. Ở phía sau, Dương nhìn theo bóng lưng cô, rồi nhìn ly trà hoa cúc vẫn còn bốc khói. Đêm trắng này, với cậu, bỗng nhiên không còn dài và cô độc đến thế. Cậu nhấp một ngụm trà, vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi như một lời động viên dịu dàng nhất mà cậu từng nhận được.
Hóa ra, học yêu một người cũng giống như học cách pha một ly bạc xỉu: cần đủ ngọt để vỗ về, và cần đủ đắng để tỉnh táo đi cùng nhau qua những đêm dài.