Đồng hồ trên tường tiệm "Mộc" đã điểm 21 giờ 30. Tiếng còi xe ngoài đường lớn thưa thớt dần, chỉ còn tiếng côn trùng râm ran trong những bụi cây nhỏ đầu ngõ. Đèn đường hắt vào một màu vàng vọt, khiến không gian quán trở nên sâu thẳm và đầy hoài niệm.
Bé Linh đã về từ sớm sau khi dọn xong đống khay đĩa cuối ngày. Lẽ ra theo thói quen, Lam An đã phải tắt bảng hiệu và gạt chốt cửa. Nhưng tối nay, chiếc bàn số 4 vẫn còn sáng đèn. Dương đang vùi đầu vào đống bản thảo, tay trái cầm thước, tay phải lia bút chì nhanh thoăn thoắt. Gương mặt cậu dưới ánh đèn bàn tập trung đến mức toát lên một vẻ trưởng thành lạ lẫm, khác hẳn với vẻ nhí nhảnh khi tặng chậu hoa nhài hồi sáng.
An lẳng lặng đi kiểm tra lại các ngăn tủ, rồi cô chậm rãi tiến về phía cửa gỗ. Bàn tay cô đã chạm vào tay nắm, nhưng khi nghe tiếng bút chì sột soạt gãy nhẹ trên mặt giấy, cô lại khựng lại.
Cô quay đầu nhìn Dương. Cậu vẫn chưa nhận ra đã đến giờ đóng cửa. An thở dài một hơi thật nhẹ, rồi thay vì gạt khóa, cô lại đi về phía quầy bar, với tay bật chiếc ấm đun nước. Tiếng nước sôi reo lên nho nhỏ, hòa cùng tiếng nhạc Jazz không lời êm dịu.
"Dương này, cậu định ngủ lại đây luôn à?"
Dương giật nảy mình, ngẩng phắt dậy. Cậu vội vàng nhìn đồng hồ, rồi cuống quýt thu dọn đống thước kẻ đang bừa bãi trên bàn. "Ôi, em xin lỗi! Em mải quá nên quên cả giờ giấc. Để em dọn ngay, chị đừng giận nhé!"
"Cứ từ từ đi, không cần vội." - An đặt một tách trà hoa cúc nóng hổi lên bàn của cậu, kèm theo một đĩa nhỏ có hai viên kẹo mạch nha. "Uống nốt rồi về. Đằng nào tôi cũng chưa buồn ngủ."
Dương khựng lại, đôi mắt sau lớp kính cận chớp chớp đầy ngạc nhiên. Cậu nhìn tách trà đang bốc khói, rồi nhìn An đang thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện – điều mà trước đây cô chưa bao giờ làm vào giờ đóng cửa.
"Chị An... sao hôm nay chị lại phá lệ vậy? Mọi khi chị đuổi em khéo từ lúc em chưa kịp cất bút mà."
An nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối đang bao trùm lấy con ngõ nhỏ. "Hôm nay tôi thấy bản vẽ của cậu có chút khác. Nó không còn là những khối bê tông khô khốc nữa. Hình như... cậu đang vẽ về một ngôi nhà thật sự?"
Dương sững sờ. Khả năng quan sát của An luôn khiến cậu kinh ngạc. Cậu đẩy bản vẽ về phía cô, giọng thấp xuống, có chút gì đó nghẹn lại: "Dạ. Đây là ngôi nhà em từng mơ ước khi còn nhỏ. Một ngôi nhà có hiên rộng để trồng hoa nhài, có cửa sổ lớn để đón nắng, và quan trọng nhất là... có cảm giác người ta sẽ luôn muốn quay trở về."
An miết nhẹ đầu ngón tay lên mép giấy. Cô nhìn thấy trong bản vẽ của Dương một sự ấm áp mà những bản thiết kế thương mại thường thiếu sót. Nó làm cô nhớ đến lý do vì sao mình bỏ phố về ngõ nhỏ này: để xây dựng một nơi "muốn quay trở về".
"Cậu sẽ làm được thôi." - An nói, ánh mắt cô lần đầu tiên dịu lại, không còn lớp vỏ bọc sắc lạnh.
"Chị An này," - Dương ngập ngừng, tay cậu vân vê thành tách trà ấm - "Em hỏi thật nhé. Tại sao một người tinh tế và giỏi giang như chị lại chọn sống một mình trong cái tiệm cafe vắng vẻ này? Chị không thấy... buồn sao?"
Sự im lặng bao trùm lấy cả hai. Tiếng đồng hồ tích tắc nghe rõ mồn một. An không gạt đi câu hỏi đó như mọi khi. Cô nhìn vào tách trà của Dương, rồi khẽ nói:
"Có chứ. Nhưng buồn ở đây thì dễ chịu hơn là buồn giữa một đám đông đang tươi cười. Ở tiệm này, ít ra tôi có chìa khóa của riêng mình. Tôi có thể đóng cửa lại khi không muốn tiếp ai, và mở cửa ra khi... thấy một người mang nắng đến."
Dương nín thở. Câu nói cuối cùng của An giống như một lời tự thú kín đáo, khiến trái tim cậu đập lỗi nhịp. Cậu chưa bao giờ thấy An gần gũi và chân thật đến thế.
"Chị An..." - Dương định nói thêm điều gì đó, nhưng An đã đứng dậy, khôi phục lại vẻ chuyên nghiệp thường ngày.
"Trà nguội rồi kìa. Uống đi rồi về, tôi còn phải lau sàn."
Dương biết mình không nên tham lam hơn nữa. Cậu nhanh chóng uống cạn tách trà, thu dọn đồ đạc. Khi bước ra đến cửa, cậu đột nhiên quay lại, nhìn An đang đứng trong ánh đèn vàng nhạt của quầy bar.
"Cảm ơn chị vì 30 phút đóng cửa muộn này. Nó đáng giá hơn tất cả những ly cà phê em từng uống cộng lại."
Cánh cửa gỗ khép lại. Tiếng khóa lạch cạch vang lên. An đứng một mình trong không gian tràn ngập mùi trà và hương nhài thoang thoảng. Cô đưa tay chạm lên gò má mình, nó vẫn còn hơi nóng.
Giai đoạn "Người lạ" dường như đã khép lại sau cánh cửa kia. Những tách cà phê thầm lặng đã bắt đầu mang theo một thứ ngôn ngữ khác – ngôn ngữ của sự thấu cảm.
An tựa lưng vào cửa, lẩm bẩm một mình: "Đúng là... đồ trẻ con."
Nhưng lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cô không thấy mình đang cô độc trong chính ốc đảo của mình nữa.