MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Yêu Tại Tiệm CafeChương 9: Dương – Chàng trai mang theo nắng vào quán nhỏ

Học Yêu Tại Tiệm Cafe

Chương 9: Dương – Chàng trai mang theo nắng vào quán nhỏ

1,079 từ · ~6 phút đọc

Sáng nay, tiệm "Mộc" không chỉ có mùi cà phê rang xay mà còn phảng phất một mùi hương lạ lẫm: mùi đất ẩm sau mưa và mùi nhựa thông ngai ngái.

Lam An đang bận rộn sắp xếp lại những chiếc tách sứ trên kệ thì nghe thấy tiếng bước chân rộn rã ngoài hiên. Không phải tiếng chuông gió rung nhẹ như mọi khi, lần này nó reo lên một hồi hân hoan. Dương đẩy cửa bước vào, đôi vai rộng che bớt một phần ánh sáng tràn qua lối đi. Cậu không mang theo vẻ mệt mỏi của đồ án, cũng không mang theo túi bản vẽ cồng kềnh. Thay vào đó, trên tay cậu là một chậu cây nhỏ xinh được bọc trong lớp giấy xi măng thô mộc.

"Chào chị An! Dự báo thời tiết nói hôm nay trời âm u, nên em mang nắng đến cho tiệm đây."

Dương cười, nụ cười làm bừng sáng cả gương mặt còn vương chút vết chì màu. Cậu đặt chậu cây lên mặt quầy bar, ngay vị trí mà An thường dùng để đưa tiền thối cho khách. Đó là một khóm hoa nhài đang chúm chím nụ.

An dừng tay, đôi mắt tĩnh lặng thường ngày khẽ dao động. Cô nhìn chậu cây, rồi nhìn sang cậu thanh niên đang đứng chờ đợi một phản ứng.

"Tiệm đã có nhiều cây rồi mà?" - An hỏi, giọng cô vẫn cố giữ vẻ bằng phẳng, nhưng bàn tay lại vô thức chạm nhẹ vào lớp lá xanh mướt.

"Cây của chị toàn là cây lá xanh thôi, đẹp thì có đẹp nhưng hơi... tĩnh quá." - Dương nghiêng đầu, chiếc kính cận hơi trượt xuống sống mũi. "Khóm nhài này khi nở sẽ có mùi thơm rất dịu. Em nghĩ nó hợp với mùi Espresso của chị. Với lại, hôm nay em muốn 'decor' lại tâm trạng của chủ quán một chút."

An khẽ thở dài, nhưng trong lòng lại nảy ra một cảm giác ấm áp khó tả. Cô cầm chậu cây lên, đi ra phía hiên trước, chọn một vị trí có nắng vừa đủ cạnh những chậu tùng bồng lai. Dương lẳng lặng đi theo sau, cậu không nói gì, chỉ đứng nhìn dáng lưng thanh mảnh của An khi cô tỉ mẩn chỉnh lại từng chiếc lá.

"Dương này," - An gọi mà không quay lại - "Cậu không cần làm những việc này đâu. Khách đến quán chỉ cần gọi đồ uống là đủ rồi."

"Nhưng em đâu còn là 'khách' bình thường nữa, đúng không?" - Dương bước lên một bước, đứng ngay cạnh cô. "Chị đã nói chúng ta bắt đầu lại từ chương trước rồi mà. Em là người giữ chìa khóa nỗi buồn tạm thời, nhớ không?"

An khẽ mỉm cười, một nụ cười mà chỉ những bông hoa nhài mới thấy rõ. Cô quay lại, đối diện với cậu. Dưới ánh nắng ban mai bắt đầu len lỏi qua mây mù, trông Dương giống như một bức phác thảo đầy sức sống. Cậu sinh viên này mang vào tiệm "Mộc" không chỉ là một chậu cây, mà là cả một luồng sinh khí trẻ trung, chân thành – thứ mà An đã đánh rơi đâu đó giữa những áp lực của những năm tháng làm việc ở tập đoàn lớn.

"Hôm nay muốn uống gì? Vẫn bạc xỉu ít đường?" - An hỏi khi cả hai bước lại vào trong.

"Hôm nay cho em một ly giống như tâm trạng của chị đi. Chị thấy nắng hay thấy mưa?"

An nhìn ra khóm nhài ngoài hiên, rồi nhìn vào đôi mắt sáng sau lớp kính của Dương. Cô cầm lấy chiếc bình lắc, động tác dứt khoát nhưng đầy cảm hứng.

"Hôm nay... có chút nắng."

Cô pha cho cậu một ly đồ uống tầng lớp, màu vàng của cam sành hòa quyện với chút nâu trầm của cà phê pha phin và một chút bọt sữa béo ngậy. Khi đặt tách nước lên quầy, cô không vẽ hình mặt cười nữa. Thay vào đó, cô dùng tăm tre vẽ một hình mặt trời nhỏ xíu, tỏa ra những tia sáng li ti.

Dương nhận lấy tách nước, cậu không chụp ảnh như mọi khi. Cậu nhấp một ngụm, vị chua thanh của cam đánh thức mọi giác quan, rồi vị đắng ngọt của cà phê ùa tới, để lại một dư vị sảng khoái đến lạ kỳ.

"Chị An này, cảm hứng từ không gian này... em đang đưa nó vào bản thiết kế mới của mình đấy." - Dương vừa uống vừa nói, ánh mắt cậu dạo quanh những góc gỗ cũ kỹ của tiệm. "Em muốn xây dựng một không gian mà người ta có thể tìm thấy nhau ngay cả khi họ đang cố trốn chạy cả thế giới."

An sững lại một chút. Lời nói của Dương chạm đúng vào cái "lõi" mà cô luôn muốn xây dựng cho "Mộc", nhưng chưa bao giờ cô diễn đạt được bằng lời. Cô nhận ra cậu thanh niên này không chỉ trẻ trung, mà còn có một tâm hồn già dặn và tinh tế đến đáng ngạc nhiên.

Suốt buổi sáng hôm đó, Dương không ngồi ở bàn số 4. Cậu đứng phụ An lau những chiếc ly pha lê, rồi giúp cô sửa lại chiếc chuông gió đang bị kẹt dây. Sự hiện diện của cậu tự nhiên như một phần của quán, không ồn ào nhưng đủ để làm dịu đi cái tĩnh lặng đến cô quạnh mà An vốn đã quá quen thuộc.

Bé Linh chạy vào quán lúc gần trưa, thấy cảnh tượng Dương đang loay hoay lau kệ sách còn An thì đang tỉa lá cho chậu nhài mới, con bé đứng khựng lại ở cửa, bụm miệng cười:

"Ôi, em có đi nhầm quán không đây? Nay tiệm mình có thêm 'ông chủ nhỏ' từ bao giờ thế chị An?"

An lườm Linh một cái sắc lẹm, nhưng lần này cô không quát. Cô chỉ lẳng lặng quay vào quầy bar, giấu đi gương mặt đang dần nóng lên.

Dương thì không ngại, cậu giơ cái khăn lau lên chào Linh một cách đắc thắng. Nắng từ con ngõ nhỏ tràn vào, nhảy nhót trên mặt bàn gỗ, trên những tách sứ và trên cả những nụ nhài đang chờ giờ bung nở.

An đứng sau máy pha cà phê, nhìn làn khói Espresso bay lên, thầm nghĩ: Có lẽ, một chút "nắng" lạ lẫm này cũng không tệ chút nào.