Chiều thứ Bảy, nắng quái hanh vàng hắt qua những kẽ lá tùng ngoài hiên, rọi vào trong tiệm "Mộc" những vệt sáng lốm đốm. Lam An đang đứng trên một chiếc thang gỗ nhỏ, tay cầm chiếc khăn mềm cẩn thận lau bụi cho những chiếc lọ gốm trên kệ cao. Đây là thói quen mỗi cuối tuần của cô – dọn dẹp lại không gian để gạt đi những vụn vặt tích tụ trong lòng.
Hôm nay Dương không đến đúng giờ.
Sự vắng mặt này khiến An thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chiếc đồng hồ gỗ treo tường. 15 giờ. 15 giờ 30. Cô không hiểu tại sao mình lại ghi nhớ lịch trình của một cậu sinh viên kỹ đến thế.
"Nay quán yên ắng lạ thường nhỉ?" – Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa.
Anh chủ tiệm sách cũ – người hàng xóm thân thiết duy nhất của An – bước vào với một cuốn sách bìa da đã sờn gáy. Anh không cần order, tự giác bước lại gần quầy lấy một ly cà phê đen không đường rồi ngồi xuống chiếc ghế cao.
"Yên ắng là tốt mà anh. Mở quán ở hẻm cụt vốn dĩ là để tìm sự im lặng," An đáp, chân bước xuống thang, đôi tay phủi nhẹ bụi bám trên tạp dề.
Anh chủ tiệm sách nhìn cô, đôi mắt thâm trầm như thể đọc được những điều cô đang giấu sau vẻ bình thản kia. "Sự im lặng để chữa lành khác với sự im lặng để trốn tránh, An à. Em giữ chìa khóa của tiệm này, nhưng em lại khóa luôn cả những nỗi buồn của mình vào trong đó. Lâu quá sẽ bị ẩm mốc đấy."
An khựng lại, ngón tay cô miết nhẹ lên thành quầy gỗ nhám. "Em thấy mình ổn."
"Thế à? Vậy sao hôm nay ly Latte Art em vẽ cho khách lúc nãy lại có hình một cái cây không lá?" – Anh chỉ tay về phía chiếc tách còn sót lại trên bàn khách vừa rời đi.
An nhìn theo, rồi im lặng quay đi bắt đầu rửa chén đĩa. Cô luôn dùng Latte Art làm tấm gương phản chiếu tâm trạng của khách, nhưng đôi khi, chính cô lại để lộ tâm tư của mình trên bọt sữa mà không hề hay biết.
Đúng lúc đó, tiếng chuông gió rung lên đầy vội vã. Dương bước vào, nhưng bộ dạng cậu khác hẳn mọi ngày. Chiếc áo sơ mi trắng bị lấm lem vài vệt bùn, chiếc kính cận hơi lệch, và quan trọng nhất là cậu không mang theo túi bản vẽ.
Cậu tiến thẳng đến quầy bar, hơi thở có chút dồn dập. "Chị An... em xin lỗi, em đến muộn."
An ngước lên, ánh mắt cô ngay lập tức quét qua những vết bẩn trên áo cậu. "Cậu ngã xe à?"
"Dạ không... em vừa đi phụ đám trẻ con ở xóm lao động phía sau trường vẽ lại bức tường cũ. Trời đổ mưa bất chợt nên tụi em dọn dẹp hơi nhếch nhác," Dương cười hì hì, đôi mắt sáng rực dù gương mặt đầy mệt mỏi. "Em không mang đồ nghề vẽ, nên hôm nay em đến để làm khách thật sự thôi."
Anh chủ tiệm sách cũ nhìn Dương, rồi nhìn An, khẽ mỉm cười kín đáo rồi đứng dậy. "Thôi, anh về trông tiệm. Nắng tắt rồi, không gian này trả lại cho hai đứa."
Quán lúc này chỉ còn lại An và Dương. An không pha bạc xỉu ngay. Cô lấy một chiếc khăn giấy sạch, thấm chút nước ấm rồi đưa cho cậu.
"Lau mặt đi. Trông cậu giống như vừa từ công trường ra hơn là sinh viên kiến trúc đấy."
Dương nhận khăn, nhưng thay vì lau mặt, cậu lại nhìn chằm chằm vào đôi tay của An. Cô đang pha một loại trà gừng mật ong thay vì cà phê.
"Sao hôm nay không phải là bạc xỉu ạ?"
"Cậu vừa dầm mưa, lại đang mệt. Uống cà phê chỉ khiến tim cậu đập nhanh hơn thôi. Uống cái này đi, cho ấm," An nói, giọng điệu vẫn xa cách nhưng hành động lại tràn đầy sự quan tâm.
Dương ngồi xuống, không phải ở bàn số 4, mà ở ngay chiếc ghế cao trước mặt An. Cậu nhấp một ngụm trà, cảm giác vị cay nồng của gừng và ngọt dịu của mật ong lan tỏa khắp lồng ngực.
"Chị An này, anh chủ tiệm sách bảo chị giữ chìa khóa của những nỗi buồn... có thật không?" – Dương hỏi, giọng cậu thấp và chân thành.
An hơi bối rối, cô không nghĩ cậu đã nghe thấy câu chuyện lúc nãy. Cô đứng cúi đầu, dùng chiếc thìa nhỏ khuấy nhẹ trong một chiếc tách rỗng. "Ai mà chẳng có nỗi buồn, Dương. Chẳng qua tôi chọn cách cất nó đi để quán này luôn giữ được vẻ tĩnh lặng mà khách cần."
"Nhưng chị cũng là một phần của quán mà," Dương đặt ly trà xuống, rướn người về phía trước một chút, khiến khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. "Nếu chị mệt, chị có thể để lại nỗi buồn đó trên một tách cà phê, hoặc... đưa chìa khóa cho em giữ hộ một lát cũng được. Em hứa sẽ không làm mất đâu."
An ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn kiên định và ấm áp của cậu sinh viên kém mình 4 tuổi. Trong một khoảnh khắc, lớp vỏ bọc dày cộp mà cô tự xây lên suốt bao năm qua dường như bị một lời nói ngây ngô ấy làm cho lung lay.
An không trả lời ngay. Cô quay người lấy một chiếc hộp thiếc nhỏ, lấy ra một viên kẹo gừng đặt cạnh tách trà của Dương.
"Hết trà thì về sớm mà nghỉ ngơi đi. Đừng có nói mấy lời hoa mỹ nữa, nghe sến lắm."
Dương cười, nụ cười rạng rỡ như nắng sớm. Cậu biết An đang trốn tránh, nhưng cậu cũng thấy được đôi vai cô đã buông lỏng hơn một chút.
Chiều hôm đó, tiệm "Mộc" không có tiếng máy nghiền hạt ồn ào. Chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài hiên và tiếng thì thầm của hai người về những mảng tường cũ của Sài Gòn. An nhận ra, đôi khi việc giữ chìa khóa một mình thực sự rất mệt mỏi, và việc để một người khác chạm tay vào chiếc chìa khóa ấy... cũng không tệ đến thế.