MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHọc Yêu Tại Tiệm CafeChương 7: Khi chiếc bút chì gãy và tờ khăn giấy cứu nguy

Học Yêu Tại Tiệm Cafe

Chương 7: Khi chiếc bút chì gãy và tờ khăn giấy cứu nguy

967 từ · ~5 phút đọc

Sài Gòn bước vào những ngày nồm ẩm, không khí đặc quánh khiến người ta dễ nảy sinh cảm giác bực dọc vô cớ. Nhưng trong tiệm "Mộc", mọi thứ vẫn vận hành theo cái quỹ đạo tĩnh lặng vốn có của nó. Lam An đang đứng sau quầy bar, đôi mắt lơ đãng nhìn theo làn khói mỏng bốc lên từ tách trà nóng.

Dương đã ngồi ở bàn số 4 hơn ba tiếng đồng hồ.

Hôm nay cậu có vẻ không ổn. Những nét vẽ không còn dứt khoát như mọi khi. Cậu liên tục tẩy xóa, tiếng gom chà xát trên mặt giấy nhám vang lên những âm thanh khô khốc, sốt ruột. Gương mặt Dương đanh lại phía sau lớp kính cận, đôi môi mím chặt đến trắng bệch.

Rắc.

Một âm thanh nhỏ nhưng sắc lẹm vang lên trong không gian yên tĩnh. Chiếc bút chì 2B trên tay Dương gãy lìa, ngòi chì văng bắn lên mặt bàn gỗ rồi lăn xuống sàn. Dương khựng lại, đôi vai cậu run nhẹ, rồi cậu buông thõng hai tay, tựa lưng vào ghế một cách bất lực. Cậu không nhặt bút, cũng không gọt lại. Cậu chỉ ngồi đó, nhìn trân trân vào bản thiết kế đang dở dang với một vẻ mặt gần như là tuyệt vọng.

An quan sát tất cả. Cô biết cái cảm giác đó – khi sự sáng tạo chạm vào một bức tường đá và tất cả những gì bạn muốn làm là đập tan mọi thứ.

Cô lẳng lặng lấy một tờ khăn giấy trắng tinh, dùng chiếc bút dạ đen thường dùng để ghi chú trên cốc, nắn nót viết lên đó một dòng chữ rồi chậm rãi bước về phía bàn số 4.

"Dừng lại một chút đi. Cậu đang bắt ép bản thân quá mức rồi."

Dương ngước lên, đôi mắt mệt mỏi đầy những tia máu đỏ. Cậu định nói gì đó để bào chữa, nhưng An đã đặt tờ khăn giấy xuống ngay trên bản vẽ của cậu.

Trên tờ khăn giấy là một hình vẽ nguệch ngoạc nhưng cực kỳ tinh tế: Một chiếc lò xo bị kéo căng quá mức, và bên cạnh là dòng chữ: "Lò xo cũng cần thời gian để co lại trước khi bật cao hơn."

Dương nhìn tờ giấy, rồi nhìn An. Cơn giận dữ vô cớ trong lòng cậu dường như bị một gáo nước mát dội vào, tan biến ngay lập tức.

"Em xin lỗi... em hơi mất bình tĩnh." - Dương khàn giọng nói, bàn tay cậu run run nhặt chiếc bút gãy dưới sàn lên.

An kéo chiếc ghế đối diện, ngồi xuống mà không cần đợi lời mời. Cô lấy con dao rọc giấy cán thép quen thuộc trong túi tạp dề, chìa tay ra: "Đưa bút đây."

Dương ngoan ngoãn đưa chiếc bút gãy cho cô. An bắt đầu gọt. Những mảng gỗ mỏng tang, thơm mùi rừng già cuộn tròn rồi rơi xuống mặt bàn. Đôi tay An chuyển động rất khéo, từng nhát dao đều đặn, tỉ mẩn.

"Hồi trước, khi tôi còn làm ở công ty cũ, có những đêm tôi đã khóc ngay tại bàn làm việc vì một bản kế hoạch bị sếp ném vào mặt." - An vừa gọt vừa nói, giọng cô trầm và đều, như đang kể chuyện của một người khác. "Lúc đó tôi cứ nghĩ mình kém cỏi. Nhưng sau này tôi nhận ra, không phải mình không giỏi, mà là mình đã quên mất cách để bản thân thở. Cậu cũng vậy, Dương ạ. Bản vẽ này đẹp, nhưng nó đang mang hơi thở của một người đang hụt hơi."

Dương lặng im lắng nghe. Đây là lần đầu tiên An chia sẻ về quá khứ của mình, dù chỉ là một mẩu chuyện vụn vặt. Cậu cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ, một sự thấu cảm không cần quá nhiều lời lẽ hoa mỹ.

An đưa lại chiếc bút đã được gọt sắc lẹm cho cậu. Đôi bàn tay họ lại chạm nhau một lần nữa. Lần này, An không rút tay về ngay. Cô để ngón tay mình chạm nhẹ vào những vết chai vì cầm bút trên tay Dương, một cử chỉ an ủi thầm lặng nhưng đầy sức nặng.

"Cảm ơn chị, An." - Dương nói, mắt cậu nhìn xoáy vào mắt cô. "Tờ khăn giấy này... em giữ lại nhé?"

An đứng dậy, khôi phục lại vẻ điềm tĩnh thường ngày, nhưng góc môi cô khẽ cong lên: "Giữ đi. Nhưng đừng có để nó dính mực hay nước cà phê vào. Lần sau nếu bút gãy nữa, thì cứ tự đi mà gọt."

Cô quay lưng đi, để lại Dương với một tâm trạng hoàn toàn khác. Cậu nhìn tờ khăn giấy, rồi nhìn chiếc bút chì đã được gọt tinh xảo. Cậu không vẽ tiếp ngay. Cậu cầm tờ khăn giấy lên, cẩn thận kẹp vào trang đầu tiên của cuốn sổ tay, như một bùa hộ mệnh.

Phía sau quầy bar, An nhìn vào đôi bàn tay mình, cảm giác hơi ấm từ tay Dương vẫn còn lẩn khuất đâu đó. Cô nhận ra mình đã bắt đầu quan tâm đến "vị khách" này nhiều hơn mức cho phép.

Mộc hôm đó đóng cửa muộn hơn thường lệ mười phút. Dương là người cuối cùng về. Khi cậu ra đến cửa, cậu quay lại, giơ chiếc bút chì lên và nói: "Mai em lại đến để gọt bút nhé chị An!"

Tiếng chuông gió vang lên như một tiếng cười giòn giã. An nhìn theo bóng lưng cậu khuất vào bóng đêm của con ngõ, thầm nghĩ: Hóa ra, đôi khi chỉ cần một tờ khăn giấy và một nhát dao gọt bút đúng lúc, người ta có thể cứu vãn được cả một tâm hồn đang vụn vỡ.