Sáng nay, tiệm "Mộc" không có mùi Espresso. Lam An quyết định dành cả buổi sớm để rang một mẻ hạt mới. Mùi khói nhẹ quyện với hương cà phê chín tới tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ấm sực, lấp đầy từng kẽ hở của những viên gạch cũ.
An đứng bên máy rang, đôi mắt chăm chú nhìn qua ô kính nhỏ để canh màu hạt. Cô thích những lúc này, khi âm thanh duy nhất là tiếng hạt cà phê quay đều trong lồng sắt, tách biệt cô khỏi những lo toan vụn vặt thường nhật.
"Kính coong."
Tiếng chuông gió vang lên, nhưng lần này không kèm theo tiếng bước chân ngập ngừng thường lệ. Bé Linh, nhân viên part-time, chạy xộc vào quán, hơi thở hổn hển.
"Chị An! Chị An ơi, em... em quên mất hôm nay có tiết kiểm tra đột xuất. Cho em xin nghỉ ca sáng được không chị? Em hứa chiều sẽ bù mà!"
An khẽ thở dài, tay vẫn điều chỉnh nhiệt độ: "Đi đi, thi cho tốt vào. Ở đây chị lo được."
"Yêu chị nhất! À mà chị ơi..." Linh nháy mắt, hạ thấp giọng đầy tinh quái, "Lát nữa anh Dương tới, chị nhớ ra phục vụ tận bàn nhé. Anh ấy mà thấy chị đứng một mình, chắc vui lắm đó!"
"Linh!" - An lườm một cái, nhưng con bé đã nhanh chân chạy mất hút ra ngõ.
Quán lại rơi vào tĩnh lặng. An quay lại với mẻ hạt, nhưng tâm trí cô bắt đầu trôi về phía cánh cửa. Đã mười phút trôi qua kể từ khung giờ quen thuộc của Dương.
Khi hạt cà phê đã đạt đến độ màu nâu cánh gián hoàn hảo, An nhấn nút xả. Một làn khói thơm nồng nàn tỏa ra rạng rỡ. Đúng lúc đó, cánh cửa gỗ mở ra một lần nữa.
Dương bước vào. Nhưng hôm nay, cậu không đeo túi bản vẽ. Trên tay cậu chỉ là một chiếc túi giấy nhỏ và một vẻ mặt có chút... trang trọng lạ thường. Cậu không đi thẳng về phía quầy bar như mọi khi, mà đứng khựng lại giữa quán, hít một hơi thật sâu.
"Hương cà phê hôm nay khác quá chị An."
An tắt máy, tháo tạp dề, bước ra khỏi khu vực máy rang: "Chị vừa rang mẻ mới. Sao hôm nay đến muộn thế? Lại còn không mang theo 'đồ nghề'?"
Dương tiến lại gần quầy, đặt túi giấy lên mặt bàn gỗ. Cậu nhìn thẳng vào mắt An, nụ cười hôm nay không còn vẻ lúng túng thường thấy mà mang chút gì đó dũng cảm hơn.
"Dạ, hôm nay em không đến để làm đồ án. Em đến để... chào chị."
An hơi khựng lại, đôi bàn tay đang định lấy ly sứ bỗng dừng giữa chừng. "Chào? Cậu đi đâu à?"
"Dạ không phải." Dương gãi đầu, rồi hắng giọng như thể đã tập luyện từ trước, "Mọi khi em toàn vào quán rồi gọi nước theo kiểu khách hàng. Nhưng hôm nay, em muốn bắt đầu lại. Coi như đây là lần đầu tiên em bước chân vào tiệm của chị đi."
Cậu chìa tay ra, đôi bàn tay vẫn còn vương chút màu vẽ ở kẽ móng tay, nhưng lại vô cùng vững chãi: "Chào chị, em là Nguyễn Hoàng Dương, sinh viên năm cuối Kiến trúc, và em cực kỳ thích vị bạc xỉu ít đường của tiệm này... cũng như thích cách chị vẽ mặt cười lên tách Latte của em."
An đứng sững người sau quầy bar. Cô đã gặp hàng ngàn vị khách, nghe hàng ngàn lời chào xã giao, nhưng chưa bao giờ có ai khiến cô thấy lúng túng bởi một lời giới thiệu đơn giản đến thế. Cái "kịch bản" chủ - khách mà cô dày công xây dựng bấy lâu nay bỗng chốc bị cậu trai này đạp đổ chỉ bằng một câu nói.
Cô nhìn bàn tay đang chìa ra của Dương, rồi nhìn gương mặt đang đỏ lên vì hồi hộp của cậu. Cô nhận ra, nếu cô không đáp lại, cô sẽ mãi mãi nhốt mình sau cái máy pha cà phê lạnh lẽo kia.
An chậm rãi đưa tay ra, chạm vào bàn tay ấm áp của Dương. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cô.
"Trần Lam An. Chủ quán... và cũng là người hay gọt bút chì hộ cậu."
Dương siết nhẹ tay cô một cái rồi buông ra ngay, như sợ làm cô phật lòng. Cậu đẩy túi giấy về phía cô: "Cái này là bánh su kem em mua ở tiệm đầu ngõ. Em nghe nói chị thích đồ ngọt nhẹ. Coi như quà ra mắt của 'vị khách mới' nhé?"
An cầm túi bánh, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ đôi bàn tay mình sang tận tim. Cô không nói "cảm ơn" theo cách thông thường, mà chỉ khẽ gật đầu, môi hơi cong lên một độ rất nhỏ.
"Vậy vị khách mới muốn ngồi đâu? Hôm nay bàn số 4 vẫn trống, nhưng nếu muốn, cậu có thể ngồi ở quầy bar. Chị chuẩn bị thử mẻ hạt mới, cần người nếm thử."
Mắt Dương sáng lên như vừa bắt được vàng. Cậu nhanh chóng ngồi phắt xuống chiếc ghế cao trước quầy – vị trí mà trước đây cậu chưa bao giờ dám mơ tới.
Ở khoảng cách gần thế này, An có thể nhìn thấy rõ từng sợi tóc tơ trên trán Dương, và Dương có thể ngửi thấy mùi cà phê ám trên áo An. Không còn bản vẽ dang dở che chắn, không còn chiếc bàn số 4 ngăn cách, lời chào "không kịch bản" đó đã chính thức mở toang cánh cửa vào thế giới riêng của Lam An.
Hóa ra, học yêu đôi khi chỉ bắt đầu bằng việc can đảm giới thiệu lại tên mình với một người đã quen mặt từ lâu.