Mưa Sài Gòn luôn đến theo cách của một kẻ không mời mà tới, ồn ào và dứt khoát.
Chỉ trong vòng chưa đầy mười phút, bầu trời xám xịt ban sáng đã đổ ập xuống con ngõ cụt một lượng nước khổng lồ. Tiếng mưa nện vào mái tôn của những nhà xung quanh tạo thành một bản giao hưởng chát chúa, át cả tiếng nhạc Lo-fi phát ra từ chiếc loa nhỏ treo tường.
Bên trong tiệm "Mộc", không gian bỗng chốc trở nên chật hẹp và đặc quánh hơi ẩm. Dương vẫn ngồi đó, ở bàn số 4, nhưng lần này cậu không vẽ. Cậu tì cằm lên mu bàn tay, đôi mắt mông lung nhìn những vệt nước chảy dài trên mặt kính, tạo thành những thấu kính méo mó phản chiếu con ngõ đang mờ mịt trong màn mưa trắng xóa.
Bé Linh đã chạy ra ngoài từ lúc nào để phụ mấy bác hàng xóm che chắn hàng hóa, chỉ còn Lam An đứng sau quầy bar. Cô cầm chiếc khăn bông trắng, tỉ mẩn lau đi những vệt nước đọng trên mặt bàn đá.
"Mưa này chắc còn lâu mới tạnh." - An lên tiếng, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm.
Dương giật mình quay lại, cậu cười trừ: "Dạ, em cũng định về rồi mà mưa to quá. Sợ ướt hết xấp bản vẽ này thì coi như công cốc cả tuần qua."
An nhìn xuống túi đựng bản vẽ cồng kềnh đặt dưới chân Dương, rồi lại nhìn vào đôi vai gầy của cậu. Cô lẳng lặng bước đến gần cửa chính, kéo sập cánh cửa gỗ để ngăn những tia nước bắn vào bên trong, rồi cô đi đến góc quán, bật thêm một chiếc đèn vàng nhỏ treo thấp ngay trên đầu Dương.
Ánh sáng ấm áp tỏa ra, ngay lập tức biến góc bàn số 4 thành một ốc đảo tách biệt hẳn với sự lạnh lẽo ngoài kia.
"Ngồi đó đi, đợi tạnh rồi về. Muốn uống thêm gì không?"
Dương nhìn An, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt cô, làm dịu đi những nét sắc sảo thường ngày. Cậu chợt nhận ra, khi An không đứng sau quầy bar ngăn cách bởi chiếc máy pha cà phê cao lớn, cô trông nhỏ bé và gần gũi hơn rất nhiều.
"Dạ thôi, em uống đủ rồi. Hay là... chị An nghỉ tay một chút đi? Quán giờ cũng có ai đâu."
An ngập ngừng. Lớp vỏ bọc của cô luôn nhắc nhở rằng cô phải giữ khoảng cách với khách hàng. Nhưng tiếng mưa rơi quá lớn, cảm giác cô độc giữa một thành phố đang chìm trong nước bỗng nhiên thôi thúc cô làm một điều khác biệt. Cô kéo chiếc ghế gỗ cao, ngồi xuống phía đối diện Dương, nhưng vẫn giữ một khoảng cách chừng mực.
"Cậu vẽ gì trong cuốn sổ đó suốt từ nãy đến giờ vậy?" - An hất cằm về phía cuốn sổ tay đang mở của Dương.
Dương hơi lúng túng, định gấp sổ lại nhưng rồi lại thôi. Cậu đẩy cuốn sổ về phía cô. Trên trang giấy nhám, không phải là những sơ đồ kỹ thuật hay những khối nhà khô khốc. Đó là những nét phác thảo nhanh bằng bút chì: một góc quầy bar với những chiếc tách xếp chồng lên nhau, một chậu cây tùng bồng lai ngoài hiên, và... một bóng lưng mờ nhạt của một cô gái đang búi tóc thấp.
An im lặng nhìn những nét vẽ. Dương vẽ rất sống động, dường như cậu không chỉ vẽ hình hài của sự vật mà còn vẽ cả cái "thần" của không gian này – sự tĩnh lặng, có chút buồn bã nhưng rất bình yên.
"Cậu vẽ tôi à?" - An hỏi, đôi mắt cô không rời khỏi trang giấy.
"Em... em chỉ vẽ những gì em thấy đẹp thôi." - Dương thành thật đáp, gương mặt hơi ửng hồng. "Chị đừng giận nhé. Kiến trúc sư tụi em hay có thói quen ký họa lại những không gian khiến mình thấy thoải mái. Và tiệm 'Mộc' của chị... nó có một cấu trúc rất đặc biệt. Nó giống như một dấu lặng trong một bản nhạc quá nhanh."
An khẽ bật cười. Một nụ cười rất mỏng, chỉ thoáng qua như làn hơi nước, nhưng đủ làm Dương ngẩn ngơ. Đây là lần đầu tiên cậu thấy cô cười thực sự, không phải kiểu mỉm cười khách sáo khi nhận tiền.
"Cậu nói chuyện già dặn hơn tôi tưởng đấy."
"Thật ra em cũng trải qua nhiều rồi mà." - Dương nhún vai, giọng hơi trầm xuống. "Để theo được ngành này, em cũng phải đấu tranh với gia đình nhiều lắm. Bố mẹ muốn em học kinh tế để sau này về quản lý công ty, nhưng em chỉ thích vẽ, thích những khối bê tông vô tri nhưng có linh hồn. Có những lúc em thấy mình lạc lõng giữa những kỳ vọng của người khác, giống như lúc này... đứng giữa cơn mưa mà không biết nên đi tiếp hay quay về."
An nhìn chàng trai trẻ trước mặt. Cô thấy hình bóng mình của vài năm trước – người đã từng từ bỏ một vị trí đáng mơ ước ở tập đoàn lớn để đi tìm một "dấu lặng" cho riêng mình. Cô đưa tay, chạm nhẹ vào mép cuốn sổ của Dương.
"Đôi khi, đứng yên trong mưa cũng là một lựa chọn tốt. Để mình nhìn rõ hơn xem mình thực sự muốn đi đâu."
Tiếng mưa trên mái tôn bắt đầu nhỏ dần, chỉ còn tiếng nước róc rách chảy xuống từ ống xối. Không gian trong quán lúc này bỗng trở nên thân thuộc đến lạ kỳ. Mùi gỗ cũ, mùi cà phê và mùi giấy nhám hòa quyện vào nhau. An chợt nhận ra mình đã ngồi nói chuyện với Dương quá lâu – lâu hơn tất cả những lần cô giao tiếp với bất kỳ ai trong suốt một năm mở quán.
Dương nhìn đồng hồ, rồi nhìn ra ngoài trời: "Mưa ngớt rồi, chắc em phải về thôi chị An. Cảm ơn chị vì... cái đèn vàng này nhé. Nó ấm lắm."
Cậu đứng dậy, tỉ mẩn thu dọn đồ đạc vào túi. Trước khi bước ra cửa, Dương khựng lại một chút, quay sang phía An vẫn đang ngồi ở bàn:
"Chị An này, lần sau... em có thể vẽ trực diện chị được không? Không phải chỉ là bóng lưng nữa."
An hơi sững người. Cô nhìn vào đôi mắt chân thành đằng sau lớp kính cận của Dương, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tim – không phải là sự đề phòng, mà là một sự rung động nhẹ nhàng như tiếng chuông gió vừa chạm vào nhau.
"Để xem tâm trạng của tôi thế nào đã." - Cô đáp, giọng vẫn bình thản nhưng đôi tay lại vô thức vân vê tà tạp dề.
Dương cười rạng rỡ, gật đầu chào rồi bước nhanh ra ngõ. An đứng dậy, đi đến bên cửa sổ nhìn theo bóng dáng cao gầy ấy khuất dần sau góc phố. Cô nhìn xuống cuốn sổ tay Dương bỏ quên trên bàn – không, là cậu cố tình để lại một mảnh giấy note nhỏ kẹp trong đó:
"Ngày mưa đầu tiên ở Mộc. Dự báo thời tiết: Trong lòng có chút nắng."
An cầm mảnh giấy lên, một mùi hương bút chì nhẹ thoảng qua. Cô khẽ mỉm cười, một mình giữa quán vắng, nhưng lần này sự tĩnh lặng không còn mang cảm giác cô độc nữa.