Chiếc áo tang trắng như một tấm màn lạnh lẽo trùm lên cuộc đời Thanh Nguyệt. Cô đứng lặng im bên linh cữu của Vĩnh Thiên, người chồng trên danh nghĩa của mình. Hôn lễ chưa kịp kết thúc đã trở thành tang lễ. Những cánh hoa cúc trắng chất chồng quanh di ảnh anh, sắc lạnh và vô cảm.
Thanh Nguyệt không khóc. Cô không có nước mắt để khóc cho một người đàn ông mà cô chưa kịp yêu thương, nhưng lại mang ơn nặng. Trong đôi mắt thâm quầng vì thức trắng, chỉ có sự trống rỗng và một quyết tâm sắt đá.
Bên ngoài phòng tang, gió mùa đông thổi mạnh, mang theo hơi lạnh thấu xương của Hà Nội những ngày cuối năm. Bên trong, không khí ngột ngạt mùi nhang trầm, nặng trĩu những lời xì xào của họ hàng nhà họ Vĩnh.
"Thương Thiên quá, mới cưới được mấy hôm..." "Cô dâu này số phận thật khắc nghiệt." "Nhưng ai biết được, cô ta vào nhà này chỉ vì tiền mà thôi. Giờ không có Thiên, không biết có chịu ở lại không..."
Thanh Nguyệt nghe thấy tất cả. Cô khẽ nắm chặt chiếc nhẫn cưới lạnh ngắt trên ngón áp út. Chiếc nhẫn là lời hứa, không phải lời yêu.
"Anh Thiên, em sẽ làm. Dù có phải trả giá bằng cách nào, em cũng sẽ thực hiện lời hứa cuối cùng của anh." Cô thầm thì trong tâm trí, hướng ánh nhìn về di ảnh Thiên, nơi nụ cười gượng gạo của anh vẫn còn đó. Đó là lời thề ước định mệnh, buộc cô phải ở lại căn nhà giàu có, xa lạ và đầy thù địch này.
Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, mạnh mẽ quét qua phòng tang. Thanh Nguyệt cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Cô ngẩng đầu.
Đứng ngay ngưỡng cửa là một người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao lớn, ánh mắt sắc như lưỡi dao găm. Khuôn mặt anh ta giống Vĩnh Thiên đến kinh ngạc, như thể người chết đã sống lại. Nhưng thần thái lại hoàn toàn khác biệt: Thiên yếu ớt và hiền lành; người này, Bách Phong, em trai Thiên, lại toát ra vẻ quyền lực lạnh lùng, như một cơn gió bão dữ dội.
Bách Phong tiến vào, không thèm nhìn Thanh Nguyệt. Anh cúi đầu thật sâu trước linh cữu anh trai, sự đau đớn trong ánh mắt chợt lóe lên rồi tắt ngúm, nhường chỗ cho sự căm phẫn khó hiểu.
Khi anh đứng thẳng dậy, đôi mắt đen sâu thẳm của Bách Phong cuối cùng cũng chạm tới Thanh Nguyệt.
"Cô vẫn còn mặt mũi ở đây sao, Thanh Nguyệt?" Giọng anh trầm khàn, vang vọng một cách rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.
Thanh Nguyệt không lùi bước. Cô đáp lại bằng ánh mắt bình tĩnh, giữ nguyên vẻ điềm đạm mà cô đã tập luyện suốt mấy ngày qua. "Tôi là vợ của anh ấy, Bách Phong. Đương nhiên tôi phải ở đây."
"Vợ?" Bách Phong nhếch mép, nụ cười nửa vời của anh đầy vẻ khinh miệt. "Cô kết hôn với anh tôi vì cái gì, cô hiểu rõ hơn ai hết. Anh tôi đã ra đi rồi, thứ mà cô cần – tiền bạc, danh vọng – đã không còn dễ dàng đến tay cô nữa đâu."
Lời buộc tội trần trụi, tàn nhẫn và công khai. Thanh Nguyệt cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, không phải vì bị xúc phạm, mà vì cô không thể phản bác. Lời hứa của cô đang buộc cô phải chấp nhận thân phận kẻ bị nguyền rủa này.
"Tôi không có ý định rời đi," Thanh Nguyệt nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng dứt khoát. "Tôi sẽ ở lại căn nhà này, với tư cách là con dâu của gia đình, cho đến khi tôi hoàn thành những việc tôi phải làm."
Bách Phong nheo mắt. Anh cảm thấy khó hiểu trước sự kiên quyết này. Anh đã tưởng cô sẽ bỏ chạy ngay lập tức. Anh tiến lại gần, cúi sát người xuống, hơi thở lạnh buốt phả vào tai cô.
"Vậy thì chuẩn bị tinh thần đi," Bách Phong gằn giọng, "cô sẽ phải sống trong địa ngục, vì cô sẽ không bao giờ có được thứ gì từ nhà họ Vĩnh này, trừ sự ghẻ lạnh của tôi. Anh tôi đã không còn, và cô, kẻ lợi dụng, cũng sẽ không còn chỗ đứng."
Thanh Nguyệt ngẩng cao đầu, chiếc khăn tang che khuất gần hết gương mặt. Cô biết anh ta nói thật. Cô chấp nhận. Vì lời thề.
"Tôi biết rõ điều đó," cô đáp, khẽ khàng nhưng đầy sức nặng. "Và tôi vẫn sẽ ở lại."
Đó là khoảnh khắc giao chiến đầu tiên. Một bên là sự thù hận lạnh lùng của Bách Phong, bên kia là sự kiên định bí ẩn của Thanh Nguyệt. Mối quan hệ cấm kỵ của họ bắt đầu, không phải bằng tình yêu, mà bằng sự đối đầu dưới bóng hình người đã khuất.