MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Em ChồngChương 2

Hơi Ấm Của Em Chồng

Chương 2

915 từ · ~5 phút đọc

Tang lễ kết thúc sau ba ngày nặng nề, nhưng không khí tang tóc trong biệt thự nhà họ Vĩnh thì chưa tan. Sự ra đi của Vĩnh Thiên như một vết nứt sâu, và Thanh Nguyệt là mảnh ghép lạc lõng bị đẩy vào đó.

Buổi tối đầu tiên sau khi hạ huyệt Thiên, Thanh Nguyệt trở về phòng ngủ, căn phòng mà cô và Thiên chỉ mới bước vào vài lần. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn, lạnh lẽo, không một chút hơi ấm của hôn nhân. Cô ngồi xuống mép giường, gỡ bỏ chiếc áo tang đã thấm đẫm mùi trầm hương, cảm thấy sự nặng nề của nó như gánh nặng của cả gia tộc này.

Trong nhà bếp, Thanh Nguyệt đang tự pha một ly trà hoa cúc nóng. Cả gia đình đã về phòng, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ. Cô cần một chút tĩnh tâm để sắp xếp lại kế hoạch, để tìm kiếm manh mối cho những gì Thiên đã nhờ cô.

Đúng lúc đó, Bách Phong bước vào. Anh vừa tắm xong, mặc áo thun và quần jogger, mái tóc đen còn vương hơi nước. Khác với vẻ trịnh trọng ở tang lễ, lúc này anh mang vẻ ngoài casual, nhưng sự cảnh giác và thù địch trong đôi mắt anh vẫn sắc lạnh.

Anh không nói lời nào, chỉ mở tủ lạnh lấy một chai nước suối. Sự im lặng giữa họ căng như dây đàn, chỉ chực đứt.

"Cô vẫn còn trà hoa cúc ư?" Bách Phong phá vỡ sự im lặng bằng một giọng mỉa mai. "Anh tôi thích trà đó. Giống như cô, chỉ biết dùng những thứ dịu dàng giả tạo để che đậy sự thật."

Thanh Nguyệt bình thản đưa ly trà lên môi, hơi nóng phả vào gương mặt mệt mỏi của cô. "Hoa cúc giúp thư giãn. Tôi cần thư giãn để có thể đối mặt với những lời cay nghiệt."

Bách Phong đặt chai nước xuống bàn bếp, quay hẳn người lại đối diện cô. "Cô đang cố diễn kịch ư? Diễn một người vợ đau khổ. Dừng lại đi. Tôi biết rõ cô đã nói gì với anh tôi trước khi cưới. Cô đến đây để lấy một thứ khác."

Tim Thanh Nguyệt đập mạnh. Anh biết? Anh biết được bao nhiêu?

"Tôi không hiểu anh đang nói gì," cô trả lời, ánh mắt không hề dao động, dù lòng cô đang dậy sóng.

"Đừng giả vờ nữa," anh bước đến gần hơn, khoảng cách giữa họ chỉ còn một sải tay. Mùi hương nam tính lạnh lùng của anh xâm chiếm không gian. "Anh tôi đã tin cô, Nguyệt. Tin rằng cô là người duy nhất có thể giúp anh ấy vượt qua... mọi thứ. Cô lợi dụng sự yếu đuối của anh ấy, lợi dụng cái tên Vĩnh Thiên để đạt được mục đích của mình."

"Và mục đích của tôi là gì, thưa Bách Phong?" Thanh Nguyệt nâng giọng, buộc mình phải đối diện với sự chất vấn này.

"Tiền, địa vị, hay một thứ khác mà tôi chưa kịp tìm ra?" Bách Phong nghiêng đầu, ánh mắt anh dò xét như thể đang cố xuyên thấu tâm can cô. "Tôi sẽ không để yên. Cô không phải chị dâu của tôi. Cô là một kẻ xâm nhập. Bất cứ hành động nào của cô trong căn nhà này, tôi đều sẽ giám sát."

Sự gần gũi và ánh mắt áp chế của anh khiến cô khó thở. Đây không chỉ là một lời đe dọa, đây là một tuyên bố chiến tranh.

Thanh Nguyệt đặt ly trà xuống, tạo ra một tiếng va chạm nhỏ trên mặt bàn đá. Cô lùi lại một bước, giữ khoảng cách nhưng vẫn giữ sự kiêu hãnh.

"Tùy anh nghĩ. Nhưng tôi nhắc cho anh nhớ, Bách Phong," cô nhấn mạnh từng chữ, "người anh trai quá cố của anh đã tin tưởng tôi. Tôi đã hứa với anh ấy rằng tôi sẽ không rời đi cho đến khi tôi hoàn thành việc của mình. Dù anh có làm gì, tôi cũng sẽ không đi đâu cả."

Nói xong, cô xoay người bước ra khỏi bếp, bỏ lại Bách Phong đứng trân trân trong bóng tối. Anh nhìn theo bóng lưng gầy gò, kiên quyết của cô, cảm thấy khó hiểu. Lòng căm ghét trộn lẫn với một chút tò mò.

Tại sao? Bách Phong tự hỏi. Nếu không phải vì tiền, thì rốt cuộc cô ta đang muốn gì?

Thanh Nguyệt trở lại phòng. Cô mở hộp trang sức nhỏ, lấy ra một mẩu giấy gấp kỹ. Đó là ghi chú viết tay của Vĩnh Thiên, bằng nét chữ run rẩy:

"Nguyệt... Giúp anh... chuộc lại sai lầm với Phong. Anh không thể. Chỉ có em..."

Thanh Nguyệt đặt mẩu giấy lên ngực, nhắm mắt lại. Lỗi lầm của Thiên là thứ quá lớn, nó đã khiến anh tuyệt vọng đến mức phải dùng một cuộc hôn nhân giả để che đậy. Và giờ, gánh nặng chuộc lỗi đó thuộc về cô.

Anh xin lỗi, Thiên. Em biết anh không muốn làm hại Phong. Em sẽ không để cho sự thù hận của anh ấy làm hại bất cứ ai nữa.

Cô biết, để chuộc lỗi cho Thiên, cô phải đối mặt với Bách Phong, chấp nhận sự thù địch của anh ta, và từng bước một, tìm ra sự thật đằng sau cái chết và sai lầm của Vĩnh Thiên. Đó là con đường cấm kỵ và đầy chông gai mà cô buộc phải đi.