Sáng hôm sau, Thanh Nguyệt thức dậy sớm, không phải với tư cách là con dâu đau khổ, mà là người thực hiện nhiệm vụ. Cô thay chiếc váy đen tang lễ bằng một bộ đồ đơn giản, nhã nhặn, mái tóc búi gọn gàng. Chiếc nhẫn cưới vẫn nằm trên ngón tay, như một lời nhắc nhở thường trực về thân phận và gánh nặng cô đang mang.
Cô xuống bếp sớm, chuẩn bị bữa sáng cho mẹ chồng và một tách cà phê đen đặc cho Bách Phong. Dù bị khinh miệt, cô vẫn cần làm tròn bổn phận một cách hoàn hảo nhất.
Khi Bách Phong bước vào phòng ăn, anh dừng lại ngay ngưỡng cửa, nhìn chằm chằm vào chiếc bàn được bày biện tươm tất.
"Ai cho phép cô làm việc này?" Giọng anh lạnh băng.
Mẹ chồng cô, bà Diệp, đang ngồi đọc báo, ngước mắt lên nhìn con trai út. "Phong, con nói gì vậy? Nguyệt nó đã dậy sớm làm bữa sáng. Cứ để nó làm."
"Cô ta không phải người làm công," Bách Phong gằn giọng. "Cô ta là vợ của anh con, hay đúng hơn là 'cựu' vợ. Con không muốn có bất cứ sự phục vụ giả tạo nào từ cô ta."
Thanh Nguyệt bình tĩnh đặt đĩa bánh mì nướng xuống trước mặt anh. "Tôi không làm vì anh. Tôi làm vì đây là nhà của tôi, và tôi cần duy trì sự ổn định. Nếu anh cảm thấy khó chịu, anh có thể tự chuẩn bị đồ ăn cho mình, Bách Phong."
Sự điềm tĩnh của cô khiến Bách Phong càng thêm bực bội. Anh cảm thấy như mình đang bị cô điều khiển, bị cô đưa vào một kịch bản do chính cô viết. Anh đẩy đĩa thức ăn ra xa, tạo ra một tiếng động mạnh trên bàn.
"Cô vẫn không hiểu ý tôi sao? Rời khỏi đây. Anh tôi đã chết. Vai trò của cô đã kết thúc."
Thanh Nguyệt thở dài, rồi nói một câu mà cô đã chuẩn bị sẵn: "Nếu tôi rời đi, mọi rắc rối mà Thiên đã gây ra sẽ đổ lên vai anh, Bách Phong. Anh có chắc anh muốn điều đó không?"
Câu nói này như một đòn đánh thẳng vào điểm yếu của anh. Bách Phong đột ngột dừng lại. Anh biết Vĩnh Thiên đã gây ra rắc rối, và anh đang phải gồng mình giải quyết một mớ hỗn độn liên quan đến công ty và các mối quan hệ xã hội của anh trai.
"Cô đang đe dọa tôi?"
"Không," Thanh Nguyệt lắc đầu. "Tôi đang nhắc nhở anh. Anh trai anh đã nhờ tôi giúp anh. Tôi ở lại là để hoàn thành lời hứa, cũng là để bảo vệ anh."
Bách Phong cười khẩy, nhưng trong ánh mắt anh có sự dao động. "Tôi không cần một kẻ lừa đảo như cô bảo vệ."
"Tùy anh. Nhưng nếu có bất cứ tài liệu nào của Thiên mà anh không hiểu, hoặc cần một người để sắp xếp những mối quan hệ lỏng lẻo anh ấy để lại, tôi luôn sẵn lòng."
Thanh Nguyệt không nói nhiều nữa. Cô rời khỏi bàn ăn và đi thẳng lên phòng, để lại Bách Phong trong sự đấu tranh nội tâm dữ dội.
Lát sau, Bách Phong đi làm. Bà Diệp tiến lại gần Thanh Nguyệt, lúc này đang rửa bát trong bếp.
"Nguyệt," bà Diệp nói khẽ, giọng đầy mệt mỏi. "Mẹ biết con là người tốt. Con Thiên nó yếu đuối, nó đã khiến con khổ rồi. Nếu con muốn ra đi, mẹ sẽ chuẩn bị tiền bạc chu đáo cho con. Con không cần phải chịu đựng sự khó chịu của thằng Phong."
Thanh Nguyệt quay lại, ánh mắt cô chân thành và đầy kính trọng. "Con cảm ơn mẹ. Nhưng con đã hứa với Thiên rồi. Con sẽ không đi. Con không cần tiền bạc. Điều con cần làm là giúp Thiên chuộc lại những lỗi lầm nó đã gây ra cho gia đình, đặc biệt là cho Bách Phong."
Bà Diệp nhìn sâu vào đôi mắt cô. Bà thấy sự kiên định, không hề có tham vọng hay dối trá. Bà thở dài, biết rằng không thể thuyết phục được người con dâu mới này.
Chiều hôm đó, Thanh Nguyệt tự tìm một căn phòng trống trong biệt thự, kê lại bàn ghế và bắt đầu làm việc. Cô lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ mà Thiên đã giao cho cô. Bên trong là một tập tài liệu, những bức thư tuyệt mệnh ngắn ngủi và một chiếc chìa khóa cũ kỹ.
Cánh cửa phòng làm việc bất ngờ mở ra. Bách Phong đứng đó, trên tay cầm một tập hồ sơ dày cặn. Gương mặt anh căng thẳng và mệt mỏi hơn bao giờ hết.
"Cô nói là cô có thể giúp tôi giải quyết mớ hỗn độn của Thiên, phải không?" Giọng anh không còn sự mỉa mai, chỉ còn sự tuyệt vọng. "Một đối tác làm ăn của anh tôi đang làm khó tôi. Tôi cần cô chứng minh khả năng của mình, ngay bây giờ."
Thanh Nguyệt ngước lên, đặt chiếc hộp gỗ xuống. Cô biết, đây là cơ hội đầu tiên để cô thực hiện lời hứa, và cũng là cách duy nhất để cô tồn tại trong căn nhà này.
"Được. Anh hãy đưa tài liệu đây," cô nói, điềm tĩnh và chuyên nghiệp. "Anh trai anh đã nói với tôi một vài điều về cách giải quyết những vấn đề này. Tôi sẽ làm việc suốt đêm nếu cần."
Bách Phong lặng lẽ bước vào, ném tập tài liệu xuống bàn trước mặt cô. Anh nhìn cô một lần cuối, ánh mắt phức tạp hơn bao giờ hết: sự thù ghét vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với một chút hy vọng bất đắc dĩ.
Hai con người đối lập, bị trói buộc bởi lời hứa của một người đã khuất, chính thức bắt đầu mối quan hệ hợp tác đầy căng thẳng và cấm kỵ của họ.