MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Em ChồngChương 4

Hơi Ấm Của Em Chồng

Chương 4

1,058 từ · ~6 phút đọc

Tập tài liệu mà Bách Phong đưa cho Thanh Nguyệt nặng hơn cô nghĩ. Đó là một mớ hồ sơ kế toán rối rắm và những email ẩn ý, liên quan đến một vụ tranh chấp đất đai mà Vĩnh Thiên đã vướng vào.

Thanh Nguyệt làm việc suốt đêm trong căn phòng yên tĩnh. Mùi cà phê và mùi giấy cũ hòa quyện vào nhau. Cô làm việc không vì tiền, mà vì đó là cách duy nhất để cô cảm thấy mình vẫn còn kết nối với Thiên, và quan trọng hơn, là giữ trọn lời hứa.

Khoảng bốn giờ sáng, Thanh Nguyệt mệt nhoài, cô quyết định nghỉ ngơi một chút. Cô rời phòng làm việc, đi xuống khu vườn phía sau biệt thự.

Khu vườn này là nơi Thiên yêu thích nhất, nhưng giờ đây nó hoang tàn và cỏ dại mọc um tùm. Thanh Nguyệt đã hứa với Thiên sẽ chăm sóc nó. Dưới ánh trăng mờ nhạt, cô bắt đầu nhổ những đám cỏ dại khô cứng. Đất lạnh và ẩm ướt, nhưng sự vận động giúp cô quên đi cơn đau đầu do thiếu ngủ.

Ngay lúc cô đang tập trung vào gốc hồng leo bị khô héo, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng:

"Giờ này mà cô còn rảnh rỗi làm những việc vô bổ này sao?"

Thanh Nguyệt giật mình quay lại. Bách Phong đứng đó, dựa lưng vào cột hiên nhà, một chiếc áo khoác dày trùm lên người. Anh rõ ràng cũng chưa ngủ. Anh không có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy cô, như thể anh đã chờ đợi.

"Tôi đang thư giãn," Thanh Nguyệt nói, đứng thẳng dậy, phủi đất dính trên tay. "Và đây không phải việc vô bổ. Thiên thích khu vườn này."

"Nếu cô thật sự muốn giúp anh ấy, cô nên tập trung vào tập tài liệu kia," Bách Phong bước lại gần, dừng lại cách cô vài bước chân. Anh liếc nhìn những vũng cỏ dại đã được nhổ sạch sẽ. "Hay đây chỉ là một hành động mua chuộc tình cảm của mẹ tôi?"

Thanh Nguyệt cảm thấy sự mệt mỏi biến thành sự giận dữ. Cô quay lưng lại, tiếp tục công việc của mình. "Tùy anh nghĩ. Nhưng tôi làm việc này không liên quan đến anh, Bách Phong. Nếu anh không ngủ được, hãy vào nhà. Đừng đứng đây và làm phiền tôi."

Bách Phong im lặng. Lời nói thẳng thắn của cô có chút sức nặng. Anh đã quen với những lời xu nịnh hoặc sợ hãi, chứ không phải sự thách thức điềm tĩnh như vậy.

"Cô làm được gì với tập hồ sơ đó rồi?" Anh đổi chủ đề, giọng nói vẫn lạnh nhưng đã giảm đi chút gay gắt.

"Tôi đã tìm ra chìa khóa. Vĩnh Thiên không phải là kẻ muốn chiếm đoạt đất, anh ấy đang cố gắng chuộc lỗi cho một người bạn cũ. Và đối tác làm khó anh, là người bạn cũ đó."

Bách Phong cứng đờ. "Chuộc lỗi? Anh tôi không bao giờ nói với tôi bất cứ điều gì."

"Bởi vì Thiên sợ anh thất vọng. Anh ấy sợ sự mạnh mẽ của anh." Thanh Nguyệt cuối cùng cũng nhìn vào mắt anh. Cô thấy sự rối bời, nỗi đau mà anh cố giấu. "Thiên yêu anh, Bách Phong. Anh ấy muốn anh trở thành người thừa kế xứng đáng nhất."

Sự thật trần trụi này khiến Bách Phong lùi lại nửa bước. Anh luôn nghĩ Thiên là kẻ yếu đuối, luôn cần sự bảo vệ, và anh luôn trách Thiên đã rời bỏ mình. Anh chưa bao giờ nghĩ Thiên làm mọi việc vì anh.

"Anh không tin tôi cũng được," Thanh Nguyệt nói khẽ, tay cô vuốt nhẹ lên chiếc lá hồng khô. "Nhưng nếu muốn giải quyết việc này, anh phải tìm một người phụ nữ tên là Minh Anh. Người đó đang giữ một bản giao kèo bí mật."

Đột nhiên, tay Thanh Nguyệt run lên vì lạnh. Cô không quen với việc thức khuya và làm việc nặng như thế này.

Bách Phong nhận ra sự thay đổi đó. Dù đang trong tâm trạng thù địch, bản năng của anh vẫn trỗi dậy. Anh là người nhạy cảm với mọi biểu hiện của sự yếu đuối.

"Vào nhà đi," anh ra lệnh cộc lốc. "Tôi không muốn cô đổ bệnh trong nhà tôi. Sáng mai còn phải gặp đối tác."

Thanh Nguyệt lắc đầu: "Tôi vẫn ổn."

"Đừng cố chứng tỏ mình," Bách Phong tiến lại gần, giọng nói mang theo sự bực bội khó tả. Anh không muốn quan tâm đến cô, nhưng anh không thể chịu đựng được việc cô ngã bệnh ngay trước mắt.

Bách Phong nắm lấy cánh tay cô, kéo cô đứng dậy. Da thịt họ chạm vào nhau qua lớp vải mỏng, tạo ra một luồng điện lạnh nhưng rõ rệt. Thanh Nguyệt ngước nhìn anh, hơi thở cô chợt nghẹn lại. Ánh mắt Bách Phong, dưới ánh trăng, không còn là lưỡi dao mà là ngọn lửa bị kìm nén.

"Cô đang run," anh nói, giọng anh đã dịu đi một chút, hoặc có lẽ là sự bối rối. Anh buông tay cô ra ngay lập tức, như thể vừa chạm phải lửa.

Thanh Nguyệt cảm thấy máu dồn lên mặt. Đó là một sự hấp dẫn cấm kỵ và đột ngột, một cảm giác tội lỗi và mãnh liệt xuất hiện ngay dưới bóng hình người chồng đã mất. Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống.

"Tôi... tôi sẽ vào nhà. Cảm ơn anh."

Cô bước đi nhanh chóng, không dám quay đầu lại. Bách Phong đứng nhìn theo bóng cô, bàn tay vừa chạm vào cô vẫn còn hơi ấm. Anh rùng mình, không rõ là vì lạnh hay vì cảm xúc đang sôi sục trong lồng ngực.

Anh quay lại nhìn khu vườn. Cô đã nhổ hết cỏ dại quanh gốc hồng. Mọi thứ trở nên sạch sẽ và có sức sống hơn.

Một người phụ nữ có ý chí sắt đá, dường như chỉ tồn tại để chuộc lại lỗi lầm của anh tôi.

Bách Phong nhắm mắt lại. Anh cảm thấy bị dằn vặt. Anh trai đã mất, nhưng lại vô tình để lại cho anh một người phụ nữ cấm kỵ, một nhiệm vụ phức tạp, và một cảm xúc nguy hiểm.

Anh biết, anh không thể thù ghét Thanh Nguyệt thêm nữa.