MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Em ChồngChương 5

Hơi Ấm Của Em Chồng

Chương 5

1,384 từ · ~7 phút đọc

Sáu giờ sáng. Bách Phong đã ngồi trong thư phòng. Chiếc máy tính của anh mở ra, không phải để xem báo cáo tài chính, mà là để tìm kiếm hai cái tên: Thanh Nguyệt và Minh Anh.

Về Thanh Nguyệt, hồ sơ của cô sạch sẽ đến mức đáng ngờ. Cô là sinh viên xuất sắc của một trường đại học danh tiếng, gia đình từng gặp khó khăn tài chính nhưng không có tai tiếng. Cô chưa từng dính líu đến bất kỳ scandal hay mối quan hệ phức tạp nào. Nếu cô là kẻ đào mỏ, cô quá nghiệp dư. Kẻ đào mỏ sẽ không lao đầu vào một cuộc hôn nhân ngắn ngủi, đầy thị phi như vậy.

Sự nghi ngờ của anh về cô càng giảm bớt, nhường chỗ cho sự tò mò về cô gái đã khiến anh trai anh phải tìm đến một "hợp đồng" chuộc lỗi.

Về Minh Anh, Bách Phong phải mất một thời gian mới tìm ra. Minh Anh từng là bạn thân thời đại học của Vĩnh Thiên, một cô gái có tài nhưng tính cách bốc đồng. Anh tìm thấy một ghi chú cũ của Thiên: “Minh Anh đang giữ bản giao kèo, lỗi là của anh, Phong, nhưng đừng để nó hủy hoại cô ấy.”

Giao kèo? Lỗi lầm?

Bách Phong cảm thấy đầu mình đau nhói. Anh đã dành cả cuộc đời để làm mọi thứ thật hoàn hảo, để bù đắp cho sự yếu đuối của anh trai, nhưng Thiên lại giấu anh một bí mật lớn đến vậy.

Anh thừa nhận, Thanh Nguyệt đã đúng.

Trưa hôm đó, Bách Phong gọi Thanh Nguyệt vào thư phòng. Căn phòng với những giá sách cao ngất, cùng những bức tượng đồng lạnh lẽo, khiến Thanh Nguyệt cảm thấy như đang đối diện với một vị quan tòa.

"Minh Anh," Bách Phong mở lời, không vòng vo. "Cô gái đó đã chuyển đến một thị trấn nhỏ ở vùng Tây Bắc, cách đây hơn 500 cây số. Cô ta gần như cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài."

Thanh Nguyệt không ngạc nhiên. Cô biết nhiệm vụ này sẽ không dễ dàng. "Cô ấy là chìa khóa. Tôi cần nói chuyện với cô ấy."

"Cô cần, nhưng tôi cũng cần," Bách Phong sửa lời, ánh mắt sắc như dao. "Tôi sẽ không để cô đi một mình. Đây là vấn đề của gia đình tôi. Tôi cần biết anh trai tôi đã gây ra lỗi lầm gì mà phải dùng đến cái chết để che đậy."

"Anh không tin tôi."

"Đúng vậy," Bách Phong thừa nhận thẳng thừng. "Tôi không tin cô, nhưng tôi tin vào khả năng giải quyết vấn đề của cô. Và quan trọng hơn, tôi không muốn cô mang bất cứ thứ gì của nhà tôi đi trước khi tôi hiểu rõ."

"Vậy thì..." Thanh Nguyệt hít một hơi sâu. "Chúng ta sẽ đi cùng nhau."

Đó là một quyết định chớp nhoáng, nhưng lại mang ý nghĩa khủng khiếp. Từ 'chúng ta' nghe thật xa lạ, lại đột nhiên trở nên gắn kết.

"Chúng ta sẽ đi ngay sau bữa tối. Tôi sẽ tự lái xe," Bách Phong nói. "Tôi không muốn tài xế riêng biết về chuyến đi này."

"Tôi đồng ý."

Bảy giờ tối. Thanh Nguyệt bước ra khỏi nhà với chiếc ba lô đơn giản. Bách Phong đã đợi sẵn bên chiếc xe SUV màu đen.

Khi cô ngồi vào ghế phụ, không khí trong xe trở nên ngột ngạt. Sự gần gũi này hoàn toàn khác với khi họ ở trong nhà hoặc phòng làm việc. Đây là một không gian riêng tư, nơi họ không thể trốn tránh sự hiện diện của nhau.

Bách Phong cài dây an toàn, bàn tay anh vô tình chạm vào tay cô. Cả hai đều giật mình, vội vàng rút tay về.

"Không cần phải căng thẳng như vậy," Thanh Nguyệt cố gắng phá vỡ sự im lặng.

"Cô bảo tôi đừng căng thẳng khi tôi đang phải đi cùng vợ của người anh trai đã chết, người mà tôi nghi ngờ, để tìm một người phụ nữ nắm giữ bí mật có thể hủy hoại danh tiếng gia đình tôi?" Bách Phong hỏi ngược lại, giọng anh mang đầy vẻ mệt mỏi.

Thanh Nguyệt thở dài, rồi ngả đầu vào cửa kính. "Vậy thì anh hãy nghĩ đơn giản hơn. Anh đi cùng một người trợ lý để giải quyết hậu quả của anh trai anh. Còn tôi, tôi đang đi hoàn thành lời hứa với người đã khuất."

Chiếc xe lăn bánh, rời xa ánh đèn rực rỡ của thành phố.

Trời bắt đầu đổ mưa. Những hạt mưa ban đầu lất phất, rồi nhanh chóng trở nên nặng hạt, đập liên hồi vào kính chắn gió. Bách Phong bật cần gạt nước và bật nhạc jazz nhẹ nhàng để át đi tiếng mưa.

Giữa đêm khuya thanh vắng, Thanh Nguyệt chợt nhớ lại ký ức của Thiên. Anh trai anh không thích đi xa, không thích mưa. Anh ta luôn tìm kiếm sự ổn định, còn Bách Phong, lại lái xe xuyên màn đêm, bất chấp bão tố.

"Anh và Thiên..." Thanh Nguyệt khẽ nói. "Hai anh thật sự rất khác nhau."

Bách Phong nắm chặt vô lăng. "Đúng vậy. Anh ấy là ánh trăng, dịu dàng nhưng yếu ớt. Tôi là cơn gió, luôn phải đẩy mọi thứ tiến lên, dù muốn hay không."

Anh không nhìn cô, nhưng lời nói của anh như một lời tự thú. Anh luôn kìm nén cảm xúc, luôn mạnh mẽ, vì anh nghĩ đó là cách anh phải sống.

Mưa càng lúc càng lớn, tầm nhìn giảm hẳn. Bách Phong buộc phải giảm tốc độ, tập trung cao độ vào con đường mòn.

Đột nhiên, một tiếng "ầm" lớn vang lên. Chiếc xe lướt qua một khúc cua, bánh xe cán phải một cành cây gãy. Chiếc xe chao đảo mạnh, Thanh Nguyệt kêu lên một tiếng thất thanh, vô thức đưa tay túm lấy cánh tay Bách Phong.

Bách Phong nhanh chóng ghì vô lăng, cố gắng giữ chiếc xe không lao xuống vực bên đường. Anh ép xe vào lề đường, tim đập thình thịch.

"Cô không sao chứ?" Bách Phong hỏi, giọng anh gấp gáp, thoát khỏi vẻ lạnh lùng thường ngày.

Thanh Nguyệt thở dốc, tay vẫn bám chặt vào bắp tay anh. Sự mềm mại của da thịt cô, sự sợ hãi chân thật trong tiếng kêu của cô, đã phá vỡ hoàn toàn bức tường kiểm soát của Bách Phong.

Anh quay sang nhìn cô. Gương mặt cô tái nhợt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường. Anh đưa tay lên, định chạm vào má cô để trấn an, nhưng lại dừng lại giữa chừng. Anh thấy rõ, trong không gian chật hẹp, dưới cơn mưa xối xả, có một thứ cảm xúc không thể gọi tên đang bùng lên giữa họ. Đó là sự sợ hãi được chia sẻ, sự phụ thuộc bất đắc dĩ, và một ngọn lửa cấm kỵ.

Thanh Nguyệt cũng cảm nhận được sự căng thẳng. Cô nhận ra mình vẫn đang nắm chặt tay anh. Cô vội vàng buông ra, môi cô run rẩy.

"Chúng ta... chúng ta tiếp tục được không?"

Bách Phong không trả lời ngay. Anh nhìn cô, ánh mắt anh sâu và phức tạp như vực thẳm. Anh nhìn thẳng vào chiếc nhẫn cưới lạnh lẽo trên ngón tay cô, rồi lại nhìn vào đôi môi đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi.

Anh biết, anh phải dừng lại. Anh phải nhớ cô là vợ của anh trai mình.

Anh gật đầu, đưa tay về phía trước để khởi động xe, nhưng cảm giác về hơi ấm từ tay cô vẫn còn đọng lại trên da thịt anh.

"Chỉ còn khoảng hai giờ nữa là đến nơi," Bách Phong nói, giọng anh trở lại vẻ lạnh lùng quen thuộc, nhưng có gì đó đã thay đổi. Anh đang cố gắng tự kiểm soát mình, nhưng anh biết, sự hấp dẫn này đã vượt qua ranh giới của sự thù địch.

Họ tiếp tục hành trình xuyên màn mưa, nhưng bây giờ, họ không còn là hai cá thể đối lập hoàn toàn nữa. Họ là hai con người bị số phận ràng buộc, bị mắc kẹt trong cùng một không gian cấm kỵ, dưới một lời hứa mà người chết đã để lại.