Bình minh ở thị trấn Phù Sa thật yên ả. Cơn mưa đêm đã tạnh, để lại lớp sương mù bảng lảng bao phủ những mái nhà cũ kỹ và con đường đất ẩm ướt.
Chiếc xe SUV đen của Bách Phong đậu trước một nhà nghỉ nhỏ bé, cũ kỹ, tên là "Quán Trọ Bên Sông."
"Chúng ta sẽ ở lại đây một đêm," Bách Phong nói, giọng anh hơi khàn vì thiếu ngủ. "Tôi đã đặt hai phòng. Cô vào trước đi."
Họ bước vào. Căn phòng tiếp tân ấm áp, tỏa ra mùi hương của gỗ cũ và trà gừng. Thanh Nguyệt cảm thấy lòng mình dịu lại một chút sau chuyến đi căng thẳng. Sự mệt mỏi đã khiến họ quên đi sự thù địch, ít nhất là tạm thời.
Sau khi nhận phòng, Bách Phong yêu cầu một bữa sáng đơn giản. Họ ngồi đối diện nhau tại một chiếc bàn gỗ nhỏ trong góc quán.
"Chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc về Minh Anh," Bách Phong lên tiếng, khuấy ly cà phê đen. Anh đã bỏ đi vẻ lạnh lùng đêm qua, thay vào đó là sự tập trung cao độ của một người đang tìm kiếm sự thật.
"Cô ấy là người yêu của Thiên," Thanh Nguyệt bắt đầu, giọng cô trầm và chậm rãi. "Hay đúng hơn, là người Thiên yêu nhất, và là người anh ấy đã làm tổn thương sâu sắc nhất."
Bách Phong đặt ly cà phê xuống. Anh biết điều đó. Anh luôn cảm thấy Thiên có một người con gái đặc biệt, nhưng anh không bao giờ gặp được cô ấy.
"Tổn thương như thế nào?"
"Thiên và Minh Anh đã cùng nhau xây dựng một dự án cộng đồng nhỏ, liên quan đến đất đai và phát triển sinh thái ở khu vực này," Thanh Nguyệt giải thích. "Minh Anh là người có tầm nhìn, nhưng Thiên lại phụ trách tài chính."
Cô ngưng lại, hít một hơi sâu. "Thiên mắc chứng sợ thất bại. Khi dự án gặp khó khăn, Thiên đã làm một việc sai lầm lớn. Anh ấy đã dùng danh tiếng và tiền bạc của nhà họ Vĩnh để 'lấp' vào lỗ hổng đó một cách mờ ám, giấu giếm Minh Anh và hy vọng có thể sửa chữa sau."
Bách Phong cau mày. "Sai lầm mờ ám? Anh tôi đã làm gì?"
"Thiên đã ký một bản giao kèo bán một phần đất thuộc dự án đó cho một đối tác thiếu đạo đức, để lấy tiền giải quyết nợ nần. Giao kèo này được ký dưới tên của Minh Anh, nhưng cô ấy không biết gì." Thanh Nguyệt nhìn thẳng vào Bách Phong. "Đó là lý do Minh Anh đã bỏ trốn khỏi thành phố. Cô ấy bị gán tội danh lừa đảo, bị đối tác của Thiên làm khó dễ và mất hết niềm tin."
Bách Phong nghe xong, cảm thấy một luồng máu lạnh chạy dọc sống lưng.
"Anh tôi... anh tôi đã lừa dối người anh ấy yêu?" Giọng anh không còn lạnh lùng, mà trở nên đau đớn.
"Anh ấy không muốn lừa dối. Anh ấy muốn bảo vệ Minh Anh khỏi sự thất bại," Thanh Nguyệt khẽ nói. "Nhưng chính điều đó đã hủy hoại Minh Anh. Thiên đã tìm kiếm cô ấy suốt một năm, nhưng không thể chuộc lỗi. Anh ấy quá yếu đuối và tự ti. Anh ấy nghĩ rằng, chỉ có cái chết mới có thể giúp anh ấy trốn thoát khỏi lỗi lầm."
Bách Phong đấm mạnh xuống bàn, khiến chiếc ly cà phê rung lên. Anh không giận Thanh Nguyệt. Anh giận Thiên, giận sự yếu đuối đã khiến anh trai anh phải tìm đến một cái kết bi thảm. Và anh giận chính mình, vì đã không biết gì.
"Vậy, cô, Thanh Nguyệt, cô xuất hiện để làm gì?" Bách Phong buộc mình phải hỏi, ánh mắt anh giờ đây đầy sự tìm kiếm, không còn thù ghét.
"Tôi không phải người yêu của Thiên. Tôi là người hiểu được nỗi đau của Thiên. Tôi cũng từng chứng kiến người thân làm điều sai lầm vì áp lực," Thanh Nguyệt trả lời, giọng cô đầy thấu hiểu. "Thiên đã tìm đến tôi, không phải để cưới, mà là để nhờ vả."
Cô đưa tay chạm vào chiếc nhẫn cưới trên ngón tay mình. "Thiên muốn dùng uy tín của tôi, dùng cái danh 'vợ của Vĩnh Thiên' để tạo một vỏ bọc, giúp tôi dễ dàng tiếp cận các tài liệu và người liên quan, sau đó tìm được Minh Anh, giải quyết bản giao kèo và trả lại danh dự cho cô ấy."
"Anh ấy đã hứa với tôi," Thanh Nguyệt nhìn sâu vào Bách Phong. "Nếu tôi giúp anh ấy chuộc lỗi, anh ấy sẽ cho tôi một khoản tiền lớn để giúp gia đình tôi vượt qua khó khăn. Đó là một thỏa thuận công bằng."
Sự thật đã được phơi bày. Bách Phong nhận ra anh đã sai lầm đến mức nào khi kết luận cô là kẻ đào mỏ đơn thuần. Cô là người hy sinh, chấp nhận mang danh "vợ hờ," chấp nhận sự căm ghét của anh, chỉ để giữ lời hứa cho một người đã khuất.
"Cô chấp nhận tất cả những lời buộc tội của tôi... chỉ để giữ lời hứa?" Bách Phong hỏi, giọng anh nghẹn lại.
"Đúng vậy," Thanh Nguyệt đáp. "Tôi thà chịu sự ghét bỏ của anh, còn hơn là phụ lòng Thiên, người đã tin tưởng tôi trong giây phút cuối cùng."
Một sự im lặng kéo dài bao trùm không gian. Bách Phong nhìn Thanh Nguyệt, không còn là chị dâu, không còn là kẻ lừa đảo, mà là một người phụ nữ can đảm, đang gánh vác một gánh nặng không thuộc về mình.
"Cảm ơn cô," Bách Phong nói, lần đầu tiên anh nói lời cảm ơn một cách chân thành nhất. "Và... tôi xin lỗi vì những lời tôi đã nói. Tôi đã hiểu lầm cô."
Thanh Nguyệt không cười, chỉ lắc đầu nhẹ. "Không cần xin lỗi. Nhiệm vụ của chúng ta vẫn chưa kết thúc. Bây giờ, chúng ta phải tìm được Minh Anh."
Họ cùng nhau đứng dậy. Giờ đây, mối quan hệ giữa họ đã thay đổi hoàn toàn. Sự thù địch đã bị thay thế bằng sự tôn trọng bất đắc dĩ, và dưới sự tôn trọng đó, ngọn lửa cấm kỵ từ đêm qua bắt đầu âm ỉ cháy trở lại. Họ là đồng đội, nhưng họ cũng là những người xa lạ bị ràng buộc bởi bí mật của người đã khuất.