MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Em ChồngChương 7

Hơi Ấm Của Em Chồng

Chương 7

1,092 từ · ~6 phút đọc

Sau bữa sáng, Thanh Nguyệt và Bách Phong bắt đầu tìm kiếm Minh Anh. Theo thông tin Bách Phong tìm được, Minh Anh đang làm việc tại một trung tâm sinh thái nhỏ, cách thị trấn Phù Sa không xa.

Họ lái xe đến một khu rừng thưa, nơi có một ngôi nhà gỗ nhỏ nằm ẩn mình giữa những vườn rau xanh tốt.

Khi họ bước ra khỏi xe, Minh Anh đang làm việc trong vườn. Cô gái có mái tóc buộc cao, gương mặt rám nắng và đôi mắt sắc sảo. Cô ấy khác xa với hình dung của Bách Phong về người phụ nữ mong manh mà anh trai anh đã từng yêu.

Minh Anh ngẩng đầu lên, nhìn thấy hai người lạ mặt, đặc biệt là Bách Phong – người có khuôn mặt giống hệt Thiên. Cô đứng thẳng dậy, ánh mắt lạnh lùng đầy cảnh giác.

"Hai người là ai? Nơi này không tiếp khách lạ," cô nói, giọng nói có chút cứng rắn của người đã quen với sự cô độc.

Bách Phong định bước lên, nhưng Thanh Nguyệt đã nhanh hơn. Cô nắm nhẹ lấy cổ tay Bách Phong, như một cử chỉ thân mật quen thuộc, và mỉm cười bước lên trước.

"Minh Anh, chào cô. Tôi là Thanh Nguyệt, còn đây là Bách Phong," Thanh Nguyệt nói. "Chúng tôi đến từ thành phố, muốn tìm cô về chuyện của Vĩnh Thiên."

Minh Anh cứng đờ, ánh mắt cô xoáy sâu vào cử chỉ nắm tay giả tạo kia. Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay Thanh Nguyệt, rồi nhìn khuôn mặt quá giống Thiên của Bách Phong. Sự tức giận và cay đắng hiện rõ trong đôi mắt cô.

"Vĩnh Thiên đã chết," Minh Anh lạnh lùng đáp. "Mọi chuyện liên quan đến anh ta đều đã kết thúc đối với tôi. Tôi không có gì để nói với 'vợ' và 'em trai' của anh ta."

"Không, chưa kết thúc đâu," Bách Phong lên tiếng, nhưng anh giật mình vì cú siết nhẹ của Thanh Nguyệt trên tay. Cô ra hiệu cho anh bình tĩnh.

"Chúng tôi biết cô giận Thiên," Thanh Nguyệt nói, giọng cô đầy sự thấu hiểu. "Chúng tôi đến đây không phải để xin lỗi thay anh ấy. Chúng tôi đến đây để trả lại sự trong sạch cho cô, Minh Anh."

Minh Anh bật cười một cách chua chát. "Trả lại? Thanh Nguyệt, cô là vợ anh ta. Cô có biết anh ta đã làm gì không? Anh ta đã hủy hoại cả đời tôi, dùng chính tên tôi để làm những điều xấu xa. Giờ anh ta chết rồi, cô lại đến đây đóng vai người tốt à?"

"Chúng tôi biết điều đó," Bách Phong không thể nhịn được nữa, anh giật tay ra khỏi Thanh Nguyệt và bước lên. "Chúng tôi đã biết Thiên dùng tên cô để ký giao kèo đất. Anh ấy làm điều đó vì áp lực và sự sợ hãi. Chúng tôi muốn cô đưa bản giao kèo gốc, chúng tôi sẽ hủy nó và trả lại đất cho dự án."

Sự nóng nảy của Bách Phong chỉ làm Minh Anh thêm đề phòng. Cô cười khẩy.

"Tin được không? Em trai và vợ của Vĩnh Thiên đang muốn bảo vệ tôi? Tại sao tôi phải tin các người? Các người đều là người nhà họ Vĩnh, đều là những kẻ đạo đức giả." Minh Anh nhìn Thanh Nguyệt, ánh mắt đầy thách thức: "Cô, cô là người phụ nữ mà Thiên đã dùng tiền để mua về để che đậy sự thật. Cô có tư cách gì để nói chuyện với tôi?"

Lời buộc tội của Minh Anh về sự thật đau lòng đã khiến Thanh Nguyệt nhói lên, nhưng cô buộc phải giữ vững.

"Tôi biết điều cô nghĩ. Nhưng tôi không cần cô tin tôi," Thanh Nguyệt đáp, bước lại gần Minh Anh. "Tôi cần cô tin vào sự thật này: Thiên không muốn anh trai anh ấy phải gánh vác rắc rối này. Cô có thể ghét Thiên, có thể ghét tôi, nhưng cô không thể ghét Bách Phong. Anh ấy không liên quan, và anh ấy đang phải trả giá cho sai lầm của anh trai mình."

Thanh Nguyệt quay sang nhìn Bách Phong, và lần này, ánh mắt cô không còn là giả vờ nữa. Nó chứa đựng sự lo lắng chân thật, như một lời cầu xin anh hãy tin tưởng cô. Bách Phong hiểu ra. Anh tiến lại gần Thanh Nguyệt, đặt tay lên vai cô, như một người chồng đang bảo vệ vợ mình.

"Minh Anh, bản giao kèo đó sẽ hủy hoại công ty của gia đình tôi, nhưng quan trọng hơn, nó sẽ hủy hoại những mảnh đất mà cô đã tâm huyết," Bách Phong nói, giọng anh trầm và chân thành. "Tôi biết cô giận Thiên, nhưng nếu cô tiếp tục giữ nó, đó cũng là sự phản bội lại chính tâm huyết của cô."

Minh Anh nhìn cử chỉ thân mật của họ. Tay Bách Phong đặt trên vai Thanh Nguyệt thật tự nhiên, ánh mắt anh nhìn cô vừa bảo vệ vừa căng thẳng. Điều này khiến Minh Anh dao động. Cô đã nghe nói về cuộc hôn nhân chóng vánh của Thiên, nhưng không ngờ cặp đôi này lại có vẻ gắn bó như vậy.

"Vậy thì hãy chứng minh đi," Minh Anh nói. "Nếu các người không phải là kẻ dối trá, hãy ở lại thị trấn này một ngày. Tôi muốn xem 'vợ' và 'em trai' của Vĩnh Thiên làm được gì cho dự án của tôi."

Thanh Nguyệt mỉm cười. "Chúng tôi chấp nhận."

"Chúng tôi sẽ ở lại, cho đến khi cô tin tưởng," Bách Phong bổ sung, ánh mắt anh nhìn Thanh Nguyệt, ngầm hiểu rằng họ phải thể hiện một màn kịch hoàn hảo hơn nữa.

Minh Anh đưa ra một thử thách khó khăn. Cô yêu cầu họ giúp đỡ công việc ở trung tâm sinh thái. Đó là công việc chân tay, bẩn thỉu, hoàn toàn xa lạ với cuộc sống xa hoa của họ.

Thanh Nguyệt và Bách Phong nhìn nhau. Họ buộc phải đồng hành, cùng nhau giải quyết những vấn đề bình dị nhất, và phải diễn kịch trước mặt Minh Anh.

Sự cấm kỵ lại được đẩy lên một nấc thang mới. Họ sẽ phải diễn vai một cặp đôi thân thiết, một gia đình hòa thuận, để giải quyết một bí mật được che đậy bởi người chồng/anh trai đã khuất. Dưới cái vỏ bọc đó, những cảm xúc bị kìm nén của họ sẽ có cơ hội bùng nổ.