Thử thách đầu tiên của Minh Anh dành cho họ là dọn dẹp một kho chứa vật liệu cũ kỹ, bám đầy bụi bẩn và mạng nhện.
Thanh Nguyệt không nề hà. Cô buộc tóc gọn gàng hơn, xắn tay áo và bắt đầu công việc. Bách Phong, một người chưa bao giờ phải làm việc chân tay, ban đầu tỏ ra lóng ngóng. Chiếc áo sơ mi đắt tiền của anh nhanh chóng bị dính bụi và bẩn.
"Anh có thể đứng ngoài và chỉ đạo, Bách Phong," Thanh Nguyệt nói, tay cô đang cố gắng di chuyển một chiếc bao tải nặng.
"Không cần," Bách Phong gằn giọng. Lòng kiêu hãnh của anh không cho phép anh lùi bước, đặc biệt là trước mặt Minh Anh. "Tôi sẽ không để cô làm tất cả."
Họ làm việc trong im lặng. Căn phòng bụi bặm, ánh sáng lờ mờ. Thanh Nguyệt di chuyển một cách thuần thục, còn Bách Phong thì vụng về.
Khi Thanh Nguyệt cố gắng nâng một tấm ván gỗ nặng, cô bị trượt chân. Tấm ván lảo đảo, suýt rơi trúng đầu cô.
Chớp nhoáng, Bách Phong lao tới. Anh ôm chặt lấy Thanh Nguyệt từ phía sau, dùng lưng mình để chắn tấm ván. Cả hai ngã vào nhau, Bách Phong đỡ Thanh Nguyệt, lưng anh đập vào đống bao tải mềm.
Họ nằm sát vào nhau trên sàn nhà cũ kỹ. Bụi và mùi gỗ mục vây quanh.
Trái tim Thanh Nguyệt đập dồn dập, không phải vì sợ hãi, mà vì sự gần gũi quá mức này. Cô cảm nhận rõ ràng sức nặng và hơi ấm cơ thể Bách Phong. Bàn tay anh vẫn còn đặt trên eo cô, siết nhẹ như thể sợ cô sẽ biến mất.
Bách Phong cũng cảm thấy điều tương tự. Mái tóc Thanh Nguyệt chạm vào cằm anh, mùi hương dịu nhẹ của cô át đi mùi ẩm mốc. Giây phút đó, anh quên mất họ là ai, quên mất lời hứa, quên mất Thiên. Anh chỉ còn cảm nhận được người phụ nữ đang nằm trọn trong vòng tay mình, người mà anh phải giữ khoảng cách.
"Cô không sao chứ?" Bách Phong hỏi, giọng anh khàn khàn, gần như là thì thầm.
Thanh Nguyệt từ từ nhích ra, gương mặt cô nóng bừng. "Tôi... tôi ổn. Cảm ơn anh."
Anh vội vàng buông cô ra, đứng dậy. Anh giúp cô đứng lên, nhưng sự chạm tay lần này đầy ngượng nghịu và căng thẳng.
Minh Anh, người đứng ngoài quan sát, đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Cô khẽ nheo mắt. Hành động bảo vệ vừa rồi của Bách Phong là bản năng, không hề giống một vở kịch.
"Hai người... có vẻ hiểu nhau đấy," Minh Anh nói bằng giọng mỉa mai, cố gắng thăm dò.
"Chúng tôi là vợ chồng," Thanh Nguyệt trả lời nhanh chóng, nhưng cô không dám nhìn thẳng vào Bách Phong. "Đó là điều hiển nhiên."
Bách Phong chỉ gật đầu, khuôn mặt anh lạnh lùng hơn bao giờ hết, như thể đang cố gắng dập tắt ngọn lửa vừa bùng lên trong lòng.
Sau sự cố đó, họ giữ khoảng cách vật lý tối đa, nhưng sự nhận thức về nhau thì không. Bách Phong chủ động làm những việc nặng nhọc hơn, nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt anh lại lén nhìn Thanh Nguyệt, quan sát cô cẩn thận, như thể muốn chắc chắn cô không bị thương.
Trời gần về chiều. Tay Thanh Nguyệt bắt đầu sưng đỏ và đau rát vì bốc vác. Bách Phong thấy điều đó, nhưng không nói gì.
Khi công việc kết thúc, Bách Phong đi lấy xe. Thanh Nguyệt ngồi lại bên bờ suối nhỏ gần trung tâm, rửa sạch vết bẩn trên tay.
Bách Phong trở lại với một chiếc hộp nhỏ trong tay. Anh đưa cho cô, không nói một lời.
"Cái gì đây?" Thanh Nguyệt hỏi.
"Thuốc mỡ. Dùng để bôi vào những vết sưng tấy," Bách Phong đáp cộc lốc, nhìn đi chỗ khác.
Thanh Nguyệt mở hộp. Thuốc mỡ có mùi thảo dược nhẹ nhàng. Cô ngẩng đầu nhìn anh, Bách Phong đang đứng dưới ánh chiều tà, bóng anh đổ dài trên mặt đất.
"Cảm ơn anh, Bách Phong." Lời cảm ơn lần này chất chứa nhiều ý nghĩa hơn.
Thanh Nguyệt bắt đầu bôi thuốc. Nhưng một vết thương nằm ở cổ tay, hơi khó để cô tự bôi. Bách Phong thấy vậy, anh tiến lại gần, quỳ xuống trước mặt cô.
"Để tôi làm cho," anh nói, giọng anh nhẹ nhàng đến mức Thanh Nguyệt không nhận ra đó là Bách Phong lạnh lùng thường ngày.
Bàn tay mạnh mẽ, thô ráp của Bách Phong nhẹ nhàng giữ lấy cổ tay mềm mại của cô. Anh cẩn thận bôi thuốc mỡ, xoa nhẹ nhàng lên vết sưng. Hành động này không còn là giả vờ trước mặt Minh Anh nữa. Đây là sự chăm sóc chân thật, riêng tư giữa hai người.
Thanh Nguyệt nhìn thẳng vào Bách Phong. Cô thấy rõ sự tập trung trong đôi mắt anh, sự dịu dàng hiếm hoi và sự giằng xé. Họ gần gũi nhau hơn bao giờ hết, dưới bầu trời rực rỡ của hoàng hôn, nơi không có ai nhìn thấy.
Sự chạm nhẹ đó, sự gần gũi đó, là điều cấm kỵ nhất, vì nó khiến họ quên đi ranh giới.
"Minh Anh đã hứa, nếu chúng ta làm việc nghiêm túc, cô ấy sẽ cân nhắc gặp chúng ta vào ngày mai," Thanh Nguyệt khẽ nói, cố gắng phá vỡ sự im lặng nguy hiểm.
"Cô ấy sẽ làm vậy," Bách Phong đáp, hoàn thành việc bôi thuốc và ngước nhìn cô. Ánh mắt anh lúc này không còn là lửa mà là sự khao khát bị đè nén. "Vì cô, Thanh Nguyệt. Cô là người phụ nữ duy nhất không sợ đối diện với sự thật của Thiên."
Bách Phong buông tay cô ra, đứng dậy ngay lập tức. Cử chỉ dứt khoát đó là lời nhắc nhở về ranh giới mà họ không được phép vượt qua. Nhưng Thanh Nguyệt biết, ranh giới đó đã bị phá vỡ, ngay tại khoảnh khắc anh ôm cô và khi anh chạm vào tay cô.