MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Em ChồngChương 9

Hơi Ấm Của Em Chồng

Chương 9

887 từ · ~5 phút đọc

Họ trở về nhà nghỉ khi trời đã tối hẳn.

"Quán Trọ Bên Sông" chỉ là một căn nhà gỗ hai tầng đơn giản. Phòng của Thanh Nguyệt ở tầng dưới, phòng của Bách Phong ở ngay phía trên. Họ vẫn giữ khoảng cách, nhưng sự im lặng lúc này không còn là sự thù địch, mà là sự ngượng nghịu sau những va chạm ban chiều.

Thanh Nguyệt bước vào phòng, cảm thấy cơ thể rã rời vì công việc chân tay. Cô ngâm mình trong bồn nước nóng, cố gắng xua đi hơi lạnh của sương đêm và bụi bẩn. Mùi thuốc mỡ thoang thoảng trên cổ tay cô khiến cô nhớ lại bàn tay ấm áp của Bách Phong.

Mối quan hệ này thật sai trái, cô tự nhủ. Mình đang làm gì vậy?

Sau khi tắm xong, Thanh Nguyệt quấn chiếc khăn tắm và bước ra ngoài để tìm quần áo ngủ. Cô không khóa cửa cẩn thận vì nghĩ rằng Bách Phong đang ở trên tầng.

Bỗng nhiên, một tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên.

"Thanh Nguyệt! Cô có ở đó không?" Giọng Bách Phong hơi gấp gáp.

Thanh Nguyệt giật mình. "Tôi đây, có chuyện gì vậy?"

"Tôi vừa gọi điện về nhà, mẹ nói có một tài liệu quan trọng của Thiên cần cô xác nhận. Mở cửa đi, tôi không muốn nói chuyện qua cửa như thế này."

Thanh Nguyệt không kịp suy nghĩ nhiều. Lời hứa với Thiên là ưu tiên hàng đầu. Cô chỉ kịp kéo chặt chiếc khăn tắm quanh người và mở hé cửa.

Bách Phong đứng đó, trên tay anh là một chiếc điện thoại. Ánh mắt anh vừa nhìn cô, đột nhiên dừng lại.

Thanh Nguyệt đứng dưới ánh đèn mờ, tóc còn vương hơi nước, chiếc khăn tắm màu trắng làm nổi bật làn da trần mịn màng của cô. Mặc dù chiếc khăn đã che gần hết cơ thể, nhưng hình ảnh một Thanh Nguyệt mỏng manh, không phòng bị, đã khiến Bách Phong sững sờ.

Anh lập tức quay mặt đi, lùi lại một bước, cảm thấy như mình vừa vi phạm một điều cấm kỵ tối thượng.

"Tôi xin lỗi," Bách Phong nói, giọng anh trầm hẳn và đầy bối rối. "Tôi... tôi không biết cô đang tắm. Mẹ tôi nói đây là việc gấp."

Thanh Nguyệt cũng cảm thấy mặt mình nóng ran. Cô vội vàng nắm chặt cánh cửa hơn.

"Không sao. Anh cứ đưa điện thoại đây."

Bách Phong đưa điện thoại qua khe cửa hẹp. Thanh Nguyệt nhanh chóng trao đổi với mẹ chồng về tài liệu và xác nhận rằng đó là một phần trong kế hoạch chuộc lỗi của Thiên.

Sau khi cúp máy, Bách Phong vẫn đứng đó, lưng quay về phía cô, thở dốc.

"Tôi... tôi cần hỏi cô một điều, Thanh Nguyệt," anh nói, không dám quay lại. "Tại sao cô lại chấp nhận hy sinh nhiều như vậy? Tại sao cô không chọn rời đi, lấy một số tiền và sống một cuộc sống khác? Anh tôi đã làm gì cho cô?"

Giọng anh không còn là sự chất vấn, mà là sự tìm kiếm một câu trả lời để giải thoát cho chính nỗi dằn vặt của anh.

Thanh Nguyệt biết, cô cần phải thành thật.

"Thiên không chỉ đưa tiền cho tôi," cô nói khẽ, dựa vào cánh cửa. "Anh ấy đã đưa cho tôi sự tôn trọng. Khi gia đình tôi phá sản, tất cả mọi người đều ruồng bỏ chúng tôi. Thiên là người duy nhất không hỏi tôi câu 'cô đến đây để làm gì?' Anh ấy tin tôi. Lời hứa của anh ấy là thứ duy nhất giúp tôi cảm thấy mình không còn vô dụng."

"Và, Phong..." Thanh Nguyệt gọi tên anh, khiến Bách Phong rùng mình.

"Thiên đã nói với tôi, 'Em trai anh là người tốt nhất. Nó xứng đáng được sống một cuộc sống không có gánh nặng từ anh. Em phải bảo vệ nó.' Thiên đã nhờ tôi bảo vệ anh, Bách Phong."

Cô biết, những lời này sẽ càng khiến anh cảm thấy có tội. Nhưng cô cần anh hiểu gánh nặng mà Thiên đã đặt lên cô.

Bách Phong im lặng rất lâu. Anh cảm thấy một sự hỗn độn khó tả: sự cảm kích, sự hối hận vì đã thù ghét cô, và một cảm xúc nguy hiểm đang trỗi dậy từ sự gần gũi bất ngờ này. Anh đang bị thu hút bởi lòng dũng cảm và sự chân thật của cô.

"Cô vào đi," Bách Phong nói khẽ, giọng anh mệt mỏi nhưng đầy sự kính trọng. "Tôi xin lỗi vì đã làm phiền."

Thanh Nguyệt đóng cửa lại. Cô dựa vào cánh cửa, hít một hơi thật sâu. Lòng cô rối bời. Cô đã vượt qua ranh giới với anh ta, không chỉ trong cảm xúc, mà còn trong sự riêng tư.

Bách Phong chậm rãi bước lên cầu thang. Anh vào phòng, đóng sập cửa. Anh đi thẳng vào phòng tắm, mở vòi sen lạnh. Anh cần làm dịu ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.

Bảo vệ tôi? Bách Phong nhắm mắt lại. Ai sẽ bảo vệ cô khỏi chính tôi đây, Thanh Nguyệt?

Anh đã hiểu được gánh nặng của cô. Nhưng chính anh cũng đang mang một gánh nặng mới: tình cảm cấm kỵ dành cho người phụ nữ mà anh trai đã nhờ anh bảo vệ.