Sáng hôm sau, không khí giữa Thanh Nguyệt và Bách Phong trở nên thận trọng hơn bao giờ hết. Sau sự cố đêm qua, họ tránh nhìn thẳng vào mắt nhau, giữ khoảng cách vật lý tối đa. Sự ngượng nghịu lúc này còn nặng nề hơn cả sự thù địch ban đầu.
Họ trở lại trung tâm sinh thái. Minh Anh đã đợi sẵn trong một nhà kho nhỏ, nơi cô dùng làm văn phòng làm việc.
"Các người đã vượt qua thử thách đầu tiên," Minh Anh nói, giọng cô không còn gay gắt nhưng vẫn đầy cảnh giác. "Tôi đã quan sát. Cẩm Nguyệt làm việc không tệ, còn Bách Phong... tuy vụng về nhưng không lười biếng. Mời ngồi."
Họ ngồi xuống chiếc ghế gỗ thô sơ đối diện Minh Anh.
"Chúng ta sẽ đi thẳng vào vấn đề," Minh Anh nói. "Các người muốn bản giao kèo. Tôi sẽ đưa nó ra. Nhưng tôi cần biết một điều: Ngoài việc chuộc lỗi cho Thiên, hai người có mục đích gì khác không? Đừng nói là vì tình yêu gia đình. Tôi biết Vĩnh Thiên và tôi biết gia đình anh ta."
Bách Phong định trả lời, nhưng Thanh Nguyệt đã nhanh chóng nắm lấy tay anh dưới gầm bàn, một cử chỉ vô hình nhưng đầy quyền lực, nhắc nhở anh giữ bình tĩnh và để cô xử lý.
"Minh Anh, cô nói đúng. Ngoài chuộc lỗi, chúng tôi có mục đích cá nhân," Thanh Nguyệt thừa nhận một cách thẳng thắn.
Minh Anh nhướng mày, chờ đợi.
"Mục đích của tôi," Thanh Nguyệt nói, nhìn thẳng vào Minh Anh, "là để hoàn thành lời hứa cuối cùng của Thiên. Sau đó, tôi sẽ rời khỏi gia đình họ Vĩnh. Tôi cần giải quyết xong chuyện này để được tự do, không còn mang danh phận 'vợ góa' của Thiên nữa."
Minh Anh gật gù, điều này hợp lý với suy nghĩ của cô về Thanh Nguyệt. Sau đó, cô nhìn sang Bách Phong.
"Còn anh, Bách Phong? Anh là người đã thừa kế mọi thứ. Anh có mọi thứ. Anh cần gì ở chuyện này?"
Bách Phong siết chặt tay Thanh Nguyệt dưới gầm bàn, sự căng thẳng hiện rõ trên khuôn mặt. Sự thật là, anh muốn chuộc lỗi cho anh trai vì trách nhiệm, nhưng sâu thẳm hơn, anh muốn ở lại bên cạnh Thanh Nguyệt. Tuy nhiên, anh không thể nói ra điều đó.
"Tôi cần sự thật, Minh Anh," Bách Phong đáp, giọng anh trầm và mạnh mẽ. "Tôi cần biết anh trai tôi đã gây ra chuyện gì. Tôi cần biết người đàn ông mà tôi bảo vệ cả đời đã dằn vặt ra sao. Và tôi cần xóa bỏ gánh nặng mà Thiên đã đặt lên vai người phụ nữ này."
Anh nhấn mạnh từ 'gánh nặng' và liếc nhanh sang Thanh Nguyệt. Cả hai đều hiểu, Bách Phong không chỉ nói về trách nhiệm, anh đang nói về chính cô.
Minh Anh quan sát sự tương tác của họ: Bách Phong nói về việc giải thoát gánh nặng cho Thanh Nguyệt, Thanh Nguyệt nắm tay anh dưới gầm bàn để kìm nén sự nóng nảy của anh. Họ dường như là hai thái cực, nhưng lại hiểu nhau đến mức đáng sợ.
Minh Anh đưa ra một câu hỏi trực diện, như một mũi tên xuyên thẳng vào ranh giới cấm kỵ của họ.
"Cô Thanh Nguyệt," Minh Anh hỏi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thanh Nguyệt. "Sau khi mọi chuyện kết thúc, và cô được tự do... cô sẽ làm gì? Liệu cô có chấp nhận rời xa em trai của người chồng đã khuất, người mà cô đang bảo vệ?"
Câu hỏi này không chỉ là thử thách, mà là sự nghi ngờ công khai về mối quan hệ giữa họ.
Thanh Nguyệt cảm thấy lòng bàn tay Bách Phong dưới gầm bàn đã lạnh toát. Cô biết, bất cứ câu trả lời nào lúc này cũng có thể phá vỡ sự cân bằng mong manh. Nếu cô nói 'Có', Bách Phong sẽ tổn thương. Nếu cô nói 'Không', Minh Anh sẽ tin rằng họ đang lừa dối cô.
Thanh Nguyệt quyết định chọn sự thật, nhưng là một sự thật mang tính chất cá nhân.
"Nếu tôi được tự do, tôi sẽ sống cho chính mình, Minh Anh," Thanh Nguyệt trả lời, buông tay Bách Phong ra, hành động này mang ý nghĩa của sự lựa chọn cá nhân. "Tôi sẽ không còn sống dưới bóng của bất cứ ai nữa. Mối quan hệ của tôi với Bách Phong, hay với bất kỳ ai trong gia đình Vĩnh, sẽ kết thúc. Tôi đã mang danh vợ góa quá lâu rồi."
Bách Phong nghe câu trả lời, tim anh thắt lại. Anh cảm thấy một sự đau đớn khó tả, vì anh biết cô nói thật.
Minh Anh hài lòng với câu trả lời, vì nó cho thấy sự tự tôn và mục đích rõ ràng của Thanh Nguyệt. Cô đứng dậy, đi đến chiếc két sắt nhỏ và lấy ra một tập tài liệu đã ngả vàng.
"Đây là bản giao kèo gốc. Nó là lỗi lầm lớn nhất của Vĩnh Thiên, và là bằng chứng duy nhất của sự lừa dối."
Cô đặt tập tài liệu lên bàn. "Tôi tin lời cô nói, Thanh Nguyệt. Vì tôi nhìn thấy sự mệt mỏi và kiên định trên đôi mắt cô, không phải sự tham vọng. Hãy giải quyết nó đi."
Thanh Nguyệt và Bách Phong nhìn tập tài liệu. Nhiệm vụ của họ sắp kết thúc. Nhưng họ biết, đây chỉ là sự khởi đầu cho một mâu thuẫn lớn hơn: sự chia ly sắp đặt và cảm xúc cấm kỵ không thể giải quyết.