Tiếng cửa chính mở ra. Linh giật mình, vội vàng chỉnh lại cổ áo sơ mi cao cổ — thứ trang phục kỳ lạ giữa tiết trời oi ả, nhưng là "lá chắn" duy nhất giúp cô che đậy những dấu vết hoan lạc đêm qua.
Thành bước vào, gương mặt anh lộ rõ vẻ phờ phạc sau một đêm không ngủ, có lẽ là do rượu hoặc do cuộc vui quá đà. Anh ném chìa khóa xe lên bàn, liếc nhìn Linh đang ngồi ở bàn ăn với một sự hờ hững quen thuộc.
"Em về lúc nào thế? Tối qua tôi gọi không được." – Thành hỏi, giọng khàn đặc, anh đi thẳng đến tủ lạnh lấy nước.
Tim Linh đập mạnh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Đây là lúc cô phải đối mặt với thử thách đầu tiên.
"Tối qua... em sang nhà cái Mai. Nó vừa chia tay bạn trai nên khóc lóc ghê quá, em ở lại an ủi rồi ngủ quên lúc nào không hay. Điện thoại em hết pin nên sập nguồn."
Lời nói dối tuôn ra khỏi miệng Linh trơn tru đến mức chính cô cũng cảm thấy rùng mình. Cô chưa bao giờ là người biết nói dối, nhưng đêm qua đã thay đổi tất cả. Để bảo vệ bản thân, cô bắt đầu học cách xây dựng những rào chắn bằng ngôn từ.
Thành dừng lại một nhịp, anh quay lại nhìn Linh, đôi mắt hẹp dài nheo lại đầy vẻ dò xét. Anh tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp khiến Linh cảm thấy nghẹt thở.
"Ngủ ở nhà bạn mà lại mặc kín cổng cao tường thế này sao?" – Thành vươn tay, định chạm vào cổ áo của cô.
Linh khéo léo lùi lại, giả vờ cầm lấy ly cà phê: "Em hơi bị cảm lạnh do trận mưa hôm qua. Anh cũng nên đi tắm đi, người anh toàn mùi rượu thôi."
Sự công kích ngược lại của Linh khiến Thành khựng lại. Anh tặc lưỡi, có lẽ sự tội lỗi của chính anh về vệt son đêm qua khiến anh không muốn đào sâu thêm vào sự bất thường của vợ.
"Được rồi. Tối nay có tiệc tối với đối tác, em chuẩn bị đi." – Thành bỏ lại một câu rồi bước vào phòng tắm.
Khi tiếng nước chảy vang lên, Linh mới dám thở phào nhẹ nhõm. Cô dựa lưng vào thành bàn, đôi tay vẫn còn run rẩy. Cô bắt đầu tự bao biện cho mình: Chính anh ta là người phản bội trước. Anh ta mang vệt son của người khác về nhà, vậy thì mình có quyền đi tìm hơi ấm ở nơi khác. Đây không phải là ngoại tình, đây chỉ là sự công bằng.
Linh nhận ra, lời nói dối đầu tiên bao giờ cũng là khó nhất, nhưng một khi đã vượt qua, những lời tiếp theo sẽ trở nên dễ dàng hơn. Cô nhìn vào chiếc điện thoại vừa sạc xong. Một tin nhắn vừa đến từ số máy không tên:
"Lời nói dối có vị gì? Có ngọt ngào như nụ hôn của tôi không?"
Khải dường như đang đọc thấu mọi suy nghĩ của cô. Linh không xóa tin nhắn đó. Cô cất điện thoại vào túi xách, môi nở một nụ cười cay đắng.
Sự trong trắng trong tâm hồn cô đã mất, và giờ đây, cô đang dần trở thành một bản sao khác của Thành: một kẻ dối trá chuyên nghiệp. Nhưng khác với Thành, Linh có một bí mật nồng cháy hơn nhiều, một bí mật mang tên Khải đang thiêu đốt cô từng phút từng giây.
Gợi ý cho chương tiếp theo:
Trong Chương 13: Khải – Người tình hay là liều thuốc độc?, Linh bắt đầu nhận ra Khải không chỉ đơn thuần muốn cơ thể cô, mà anh ta đang dần kiểm soát cuộc sống và tâm trí cô một cách cực đoan.