MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 11: BUỔI SÁNG SAU SAI LẦM – SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 11: BUỔI SÁNG SAU SAI LẦM – SỰ HỐI HẬN MUỘN MÀNG

677 từ · ~4 phút đọc

Ánh nắng ban mai yếu ớt lọt qua khe rèm cửa penthouse của Khải, chiếu thẳng vào gương mặt Linh. Cô khẽ nheo mắt, định xoay người tìm hơi ấm quen thuộc nhưng bàn tay chỉ chạm vào lớp ga giường phẳng phiu và lạnh ngắt. Khải đã thức dậy từ sớm.

Linh ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống để lộ những dấu hôn đỏ thẫm rải rác trên bờ vai và khuôn ngực trắng ngần – những minh chứng tàn khốc cho sự cuồng nhiệt đêm qua. Trong giây phút tĩnh lặng ấy, thực tại đổ ập xuống đầu cô như một gáo nước đá.

Mình đã làm gì thế này?

Cô nhìn chiếc nhẫn cưới nằm trên bàn trang điểm cạnh giường. Đêm qua, chính cô đã tháo nó ra. Giờ đây, nhìn nó lạc lõng giữa những đồ vật xa lạ trong căn hộ của Khải, Linh cảm thấy một nỗi ghê tởm trào dâng. Không phải ghê tởm Khải, mà là ghê tởm chính sự yếu lòng của mình. Cô đã trở thành loại đàn bà mà cô từng khinh bỉ nhất: kẻ ngoại tình.

Tiếng lạch cạch từ phía phòng bếp vang lên. Khải bước vào, trên người chỉ quấn duy nhất một chiếc khăn tắm, những giọt nước từ mái tóc ướt át lăn dài trên những múi cơ bụng săn chắc. Anh cầm theo một ly nước ấm, đặt nhẹ lên bàn.

"Em dậy rồi sao? Uống chút nước đi," Khải nói, giọng anh trầm thấp và đầy dịu dàng, một sự đối lập hoàn toàn với vẻ thô bạo tối qua.

Linh vơ lấy chiếc áo sơ mi của anh dưới sàn, vội vã mặc vào để che đi cơ thể mình. "Tôi phải về. Thành sẽ nghi ngờ."

Khải tiến lại gần, bàn tay anh đặt lên vai cô, nhưng Linh vô thức rụt lại. Ánh mắt Khải thoáng một chút tối sầm nhưng anh nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên.

"Em đang hối hận sao? Hối hận vì đã cảm nhận được hơi ấm thực sự, hay hối hận vì sợ mất đi cái danh hiệu phu nhân trống rỗng kia?"

"Anh không hiểu đâu," Linh gắt nhẹ, đôi mắt cô đỏ hoe. "Tôi còn gia đình, còn thể diện của ba mẹ tôi. Chuyện đêm qua... hãy coi như một sự sai lầm. Một sự trả thù mù quáng."

Khải cúi xuống, bóp nhẹ cằm Linh, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình: "Linh, hãy nhìn vào gương đi. Những dấu vết trên người em sẽ không mất đi sau một vài lời nói dối đâu. Em có thể lừa dối Thành, nhưng em không thể lừa dối cơ thể mình. Nó đã thuộc về tôi rồi."

Linh đẩy tay anh ra, vội vã vào phòng tắm thay đồ. Khi cô soi mình trong gương, những vết đỏ bầm trên cổ như đang cười nhạo cô. Cô lấy kem che khuyết điểm, dặm thật dày, cố gắng xóa đi bằng chứng của sự phản bội. Nhưng mỗi lần chạm vào, cảm giác tê dại của đêm qua lại ùa về, khiến trái tim cô đập loạn xạ.

Bước ra khỏi căn hộ của Khải, Linh thấy bầu trời buổi sáng sao mà chói mắt đến thế. Cô trở về nhà, căn penthouse của cô và Thành vẫn yên tĩnh như cũ. Thành có lẽ vẫn chưa về, hoặc đã đi làm từ sớm.

Cô bước vào căn phòng ngủ của hai vợ chồng, mùi hương nước hoa của Thành vẫn còn vương lại, trộn lẫn với mùi vệt son lạ đêm qua. Linh ngồi thụp xuống sàn nhà, bật khóc nức nở. Sự hối hận đang ăn mòn cô, nhưng ở một góc khuất trong tim, cô biết mình đã nghiện thứ hơi ấm chết người kia mất rồi.

Bàn tay cô vô thức sờ lên cổ, nơi lớp kem che khuyết điểm đang giấu đi bí mật kinh khủng nhất đời mình. Sự phản bội này, giống như một vết cắt sâu, không bao giờ có thể lành lại như cũ.