MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 10: RANH GIỚI SỤP ĐỔ [H+]

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 10: RANH GIỚI SỤP ĐỔ [H+]

643 từ · ~4 phút đọc

Chiếc xe dừng lại trước một căn hộ penthouse nằm biệt lập trên tầng cao nhất của một tòa nhà hướng ra sông. Khải không nói lời nào, anh nắm lấy tay Linh, dẫn cô đi qua dãy hành lang dài mờ tối. Sự im lặng giữa hai người lúc này không còn ngột ngạt như ở nhà với Thành, mà nó căng đặc điện tích, giống như một dây cầu chì đang cháy ngắn dần.

Vừa bước chân vào cửa, khi tiếng lẫy khóa vừa "cạch" lên một tiếng khô khốc, Khải đã xoay người Linh lại, ép cô vào cánh cửa gỗ nặng nề.

"Em có chắc chắn không?" – Giọng Khải khàn đục, hơi thở anh nồng mùi rượu whisky và khói thuốc, phả lên cánh mũi Linh. "Nếu em bước tiếp, em sẽ không còn là người vợ ngoan đạo của hắn nữa. Em sẽ là của tôi."

Linh không trả lời bằng lời nói. Cô vươn tay, những ngón tay run rẩy nhưng dứt khoát luồn vào mái tóc hơi ẩm ướt của Khải, kéo anh xuống. Nụ hôn của cô mang theo tất cả sự hận thù dành cho Thành và sự khao khát dành cho người đàn ông trước mặt. Nó nồng cháy, vụng về nhưng đầy mãnh liệt.

Khải gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, sự kiềm chế cuối cùng của anh chính thức sụp đổ. Anh bế bổng cô lên, để đôi chân Linh quấn chặt lấy thắt lưng mình, rồi sải bước về phía chiếc giường rộng lớn giữa phòng.

Ánh đèn thành phố hắt qua cửa sổ sát đất, in bóng hai cơ thể quấn quýt lên bức tường xám. Trong không gian chỉ còn tiếng mưa đập vào kính và tiếng thở dốc nồng nàn. Khải trút bỏ lớp áo sơ mi, để lộ cơ thể săn chắc với những đường cơ bắp rõ rệt, nóng rực như một lò than. Khi bàn tay thô ráp của anh chạm vào làn da trần của Linh, cô khẽ rùng mình, một cảm giác khoái cảm lạ lẫm chạy dọc sống lưng.

"Thành... anh ta chưa bao giờ chạm vào em thế này," Linh thầm thì, đôi mắt mơ màng vì dục vọng.

"Đừng nhắc đến tên hắn ở đây," Khải cúi xuống, môi anh lướt từ hõm cổ xuống xương quai xanh, để lại những vết đỏ rực như một dấu ấn chiếm hữu. "Đêm nay, trong căn phòng này, chỉ có tôi và em. Chỉ có hơi ấm này là thật."

Mọi lớp vải cuối cùng bị rũ bỏ. Sự tiếp xúc da thịt trực tiếp khiến Linh như bốc cháy. Khải không hề nhẹ nhàng, anh chiếm hữu cô với một sự thô bạo đầy đam mê, như muốn khảm sâu hình ảnh của mình vào từng tế bào của cô. Linh đón nhận tất cả, cô rên rỉ, bàn tay bấu chặt vào vai anh, cảm nhận sự rung động của từng thớ thịt.

Sự phản bội lúc này không còn mang vị đắng. Nó mang vị của sự tự do, của sự giải tỏa sau bao năm bị cầm tù trong một cuộc hôn nhân chết lâm sàng. Trong khoảnh khắc cao trào, khi cả hai cùng rơi vào một vùng hư ảo của cảm giác, Linh nhận ra mình đã thực sự bước qua ranh giới.

Chiếc nhẫn cưới trên tay cô va chạm với thành giường, phát ra tiếng động lách cách lạc lõng, nhưng cô không còn quan tâm nữa.

Căn hộ bí mật này chính là nơi tôn nghiêm duy nhất của cô, nơi cô không cần phải là một phu nhân hoàn hảo, mà chỉ là một người phụ nữ được yêu thương, được khao khát đến tận cùng xương tủy. Hơi ấm của "kẻ lạ" lúc này đã trở thành liều thuốc độc ngọt ngào nhất mà cô nguyện ý uống cạn.