Linh bước ra khỏi thang máy, đôi chân trần xỏ vội vào đôi cao gót quai mảnh, tiếng gót giày nện xuống sàn sảnh chung cư vang lên lạch cạch như nhịp tim đang đập loạn của cô. Bên ngoài, trời vẫn chưa ngừng mưa, không khí lạnh lẽo bao trùm nhưng lòng Linh lại đang bốc hỏa.
Chiếc xe Maybach đen bóng của Khải đã đỗ sẵn ngay lối vào. Đèn xe khẽ nháy, và ngay lập tức, cửa xe phía sau mở ra.
Khải ngồi đó, vẫn là vẻ thâm trầm ấy, một tay đặt lên vô lăng, tay kia kẹp điếu thuốc đang cháy dở. Khói thuốc mờ ảo che khuất nửa khuôn mặt anh, chỉ để lại đôi mắt sâu thẳm đang xoáy sâu vào người đàn bà vừa lao ra khỏi tổ ấm của mình với đôi mắt đỏ hoe.
"Lên xe," anh nói, giọng ngắn gọn nhưng đầy sức nặng.
Linh không chần chừ, cô bước vào xe. Cánh cửa đóng sập lại, tách biệt hoàn toàn thế giới ồn ào và lạnh lẽo bên ngoài. Bên trong xe, mùi hương đàn hương nồng nàn quyện cùng mùi khói thuốc và da thuộc cao cấp bao vây lấy Linh. Nó ấm áp một cách đáng sợ.
"Em khóc sao?" Khải gạt tàn thuốc, nghiêng đầu nhìn cô.
"Tôi không khóc vì anh ta. Tôi khóc vì chính mình," Linh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đau điếng. "Vệt son trên cổ áo... Anh nói đúng, Khải ạ. Anh ta thậm chí không buồn che giấu sự khinh rẻ dành cho tôi."
Khải không nói lời an ủi sáo rỗng. Anh vươn tay, những ngón tay thon dài lướt qua gò má nóng bừng của Linh, gạt đi giọt nước mắt chưa kịp lăn dài. Cái chạm ấy không hề nhẹ nhàng, nó mang tính chiếm hữu và khao khát rõ rệt.
"Em muốn khóc, hay em muốn trả thù?" Khải thầm thì, giọng anh trầm xuống đầy ma mị. "Đừng dùng nước mắt để tưới cho một cái cây đã chết. Hãy dùng ngọn lửa của em để thiêu rụi sự kiêu ngạo của hắn."
Linh nhìn vào mắt Khải. Trong khoảnh khắc ấy, sự hiền hậu, cam chịu của người vợ suốt 5 năm qua hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một thứ cảm giác đen tối, mãnh liệt và đầy kích thích.
"Tôi muốn anh ta phải nếm mùi vị bị bỏ rơi," Linh nói, hơi thở dồn dập. "Tôi muốn biết... cảm giác phản bội là thế nào."
Khải nhếch mép cười, một nụ cười đầy đắc thắng. Anh đạp ga, chiếc xe lao vút đi trong màn mưa, hướng về phía căn hộ bí mật của anh ở ngoại ô thành phố.
"Sự trả thù ngọt ngào nhất, Linh ạ... chính là em hãy thuộc về tôi. Ngay đêm nay."
Linh tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại. Cô cảm nhận được hơi nóng từ bàn tay Khải đang chuyển từ má xuống dưới cằm, rồi trượt dài theo đường cổ áo lụa mỏng manh của cô. Sự ám ảnh, sự hận thù và cả sự khao khát thể xác bắt đầu hòa làm một, nhen nhóm lên một kế hoạch trả thù mà cái giá phải trả chính là linh hồn của cô.
Trong bóng tối của chiếc xe đang lao đi, Linh biết mình không còn là người vợ hiền của Thành nữa. Cô đã trở thành đồng phạm của "kẻ lạ", sẵn sàng để hơi ấm của anh ta thiêu cháy mọi xiềng xích cuối cùng.