MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 8: CHỒNG CÔ VỀ TRỄ VÀ VỆT SON LẠ TRÊN CỔ ÁO

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 8: CHỒNG CÔ VỀ TRỄ VÀ VỆT SON LẠ TRÊN CỔ ÁO

733 từ · ~4 phút đọc

Trở về từ cuộc gặp với Khải, tâm trí Linh như một mớ bòng bong. Cô vừa thấy tội lỗi, lại vừa thấy một sự giải thoát chưa từng có. 15 phút bên Khải không chỉ là một tách cà phê, mà là 15 phút cô cảm nhận được mình thực sự tồn tại dưới tư cách một người phụ nữ, chứ không phải một món đồ trang sức của Thành.

Cô quyết định tối nay sẽ nấu một bữa cơm thật thịnh soạn. Có lẽ là nỗ lực cuối cùng để cứu vãn cái vỏ bọc này, hoặc đơn giản là để trấn an lương tâm đang gào thét của mình.

Bảy giờ, tám giờ, rồi mười một giờ đêm.

Thức ăn trên bàn đã nguội ngắt, lớp mỡ đóng màng lại như chính trái tim Linh lúc này. Tiếng chìa khóa lạch cạch mở cửa vang lên giữa đêm vắng khiến cô giật mình. Thành bước vào, bước chân hơi loạng choạng, mùi rượu nồng nặc sộc lên ngay lập tức.

"Anh lại về trễ," Linh nói, giọng cô không còn sự oán trách, chỉ còn sự mệt mỏi cùng cực.

Thành không thèm nhìn vợ, anh quăng chiếc cặp da lên ghế, vừa nới lỏng cà vạt vừa cằn nhằn: "Tiệc tùng, đối tác... em biết mà. Đừng có hỏi nhiều."

Linh tiến lại gần, định giúp anh cởi chiếc áo vest. Nhưng ngay khi bàn tay cô chạm vào cổ áo sơ mi trắng của anh, cô bỗng khựng lại. Tim cô như bị một bàn tay bóp nghẹt.

Trên nền vải trắng tinh khôi của cổ áo, một vệt son màu hồng đào hiện lên rõ mồn một. Nó không phải là màu son đỏ trầm mà Linh thường dùng. Nó tươi mới, rực rỡ và nồng nặc mùi hương liệu rẻ tiền của những cô gái trẻ. Không chỉ có vậy, trên bờ vai áo còn vương lại một sợi tóc dài màu vàng kim – thứ mà Linh, với mái tóc đen truyền thống, không bao giờ có.

Thành vẫn thản nhiên, anh không hề biết mình đã để lại bằng chứng rõ rệt đến thế, hoặc có lẽ, anh chẳng thèm quan tâm Linh có thấy hay không.

"Sao thế?" – Thành nhíu mày khi thấy Linh đứng sững sờ.

Linh từ từ buông tay khỏi áo anh, môi cô khẽ run lên. Một sự nực cười chua chát dâng lên trong cổ họng. Cô đã dằn vặt mình suốt cả ngày vì nụ hôn dưới hầm xe và buổi cà phê với Khải, cô đã cố gắng nấu một bữa cơm để chuộc lỗi với người đàn ông này... trong khi anh ta mang theo dấu vết của một người đàn bà khác về tận nhà.

"Vệt son trên cổ áo anh... đẹp lắm," Linh thầm thì, giọng cô lạnh lẽo đến đáng sợ.

Thành hơi khựng lại, anh liếc nhìn vào gương, thấy dấu vết tội lỗi của mình. Nhưng thay vì hối lỗi, anh chỉ tặc lưỡi, nhếch mép cười khẩy: "Đàn ông ra ngoài xã giao, khó tránh khỏi mấy chuyện này. Em là vợ lớn, phải biết điều một chút. Đừng có làm mình làm mẩy."

Câu nói đó như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào chút hy vọng cuối cùng của Linh. Thành đi thẳng vào phòng tắm, để lại cô đứng giữa phòng khách với đống thức ăn thừa.

Sự chung thủy mà cô cố công gìn giữ suốt 5 năm qua, hóa ra lại là thứ rẻ rúng nhất trong mắt anh ta.

Linh cầm lấy điện thoại. Trong bóng tối, màn hình sáng lên, hiện ra số điện thoại của Khải. Cô gửi đi một dòng tin nhắn, ngắn gọn nhưng chứa đựng tất cả sự đổ vỡ:

"Anh nói đúng. Hơi ấm của anh... có lẽ là thứ duy nhất thật sự tồn tại chiều nay."

Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên.

"Tôi đang ở dưới sảnh chung cư của em. Xuống đây, hoặc tôi sẽ lên đón em."

Sự quyết liệt của Khải lúc này không còn khiến Linh sợ hãi nữa. Cô nhìn vệt son trên chiếc áo sơ mi của Thành đang vứt trên sàn, rồi dứt khoát quay lưng đi.

Cánh cửa nhà đóng sầm lại. Linh bước vào thang máy, bỏ lại sau lưng cuộc hôn nhân đã chết lâm sàng từ lâu, để lao vào vòng tay của "kẻ lạ" đang đợi cô dưới màn mưa.