MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 7: LỜI MỜI CÀ PHÊ TỪ MỘT NGƯỜI KHÔNG NÊN QUEN

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 7: LỜI MỜI CÀ PHÊ TỪ MỘT NGƯỜI KHÔNG NÊN QUEN

691 từ · ~4 phút đọc

Sau nụ hôn cháy bỏng dưới hầm gửi xe, Linh trở về nhà như một kẻ mất hồn. Cả đêm đó, đôi môi cô vẫn còn cảm giác tê dại, và mùi hương đàn hương của Khải dường như đã thấm sâu vào từng sợi vải trên chiếc váy đỏ rượu vang. Cô đã tắm đến ba lần, cố dùng mùi xà phòng nồng nặc để tẩy sạch dấu vết của "kẻ lạ", nhưng vô ích.

Mỗi khi nhắm mắt lại, cô lại thấy ánh mắt thâm trầm của Khải và cảm nhận được sự cứng rắn của lồng ngực anh ép sát vào mình.

Sáng hôm sau, khi Linh đang cố tập trung vào đống hồ sơ sự kiện tại công ty, một bó hoa hồng đen huyền bí được gửi đến văn phòng cô. Không có thiệp, chỉ có một mảnh giấy nhỏ kẹp giữa những cánh hoa: "Cà phê chiều nay, quán cũ. Đừng để tôi phải đến tận nhà đón em."

Linh vò nát mảnh giấy, trái tim đập loạn xạ. Đây không còn là một lời mời, nó là một mệnh lệnh, một lời đe dọa đầy quyến rũ.

Cô tự nhủ mình sẽ không đi. Nhưng đúng 3 giờ chiều, đôi chân cô lại phản bội lý trí. Cô xuất hiện tại quán cà phê cũ – nơi cô đã hụt mất anh ngày hôm trước. Lần này, Khải đã ngồi đợi sẵn ở một góc khuất nhất, sau những chậu cây lá rộng xanh mướt. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn rỏi với vài đường gân nam tính.

"Em đúng giờ hơn tôi tưởng," Khải nói, giọng anh trầm thấp, thản nhiên như thể nụ hôn thô bạo tối qua chưa từng xảy ra.

Linh ngồi xuống đối diện, tay siết chặt quai túi xách: "Anh muốn gì ở tôi? Tại sao lại là hoa hồng đen? Anh có biết nếu Thành thấy được..."

"Thành sẽ không thấy," Khải ngắt lời, anh đẩy về phía cô một ly Latte với lớp bọt mịn màng. "Và dù có thấy, hắn cũng sẽ chẳng bận tâm đâu. Hắn đang bận ký kết hợp đồng với cô tình nhân nhỏ ở khách sạn phía bên kia đường kìa."

Linh lặng người. Cơn đau nhói ở lồng ngực nhắc nhở cô về thực tại phũ phàng của cuộc hôn nhân này. Khải quan sát biểu cảm của cô, ánh mắt anh dịu lại một chút nhưng vẫn đầy sự chiếm hữu.

"Linh, chúng ta đều là những người cô đơn trong thế giới này. Đừng coi tôi là một 'kẻ lạ' nữa. Hãy coi tôi là người duy nhất nhìn thấy em phía sau cái danh xưng phu nhân giám đốc kia."

Khải vươn tay ra, phủ lên bàn tay đang run rẩy của Linh trên mặt bàn. Lần này, không phải là một cái chạm thô bạo, mà là sự bao bọc ấm áp, vững chãi. Ngón cái của anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, một hành động vô cùng lịch thiệp nhưng lại đầy ám muội.

"Đây là một lời mời cà phê từ một người mà em 'không nên quen'," Khải mỉm cười, nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt lạnh lùng của anh trở nên cực kỳ quyến rũ. "Nhưng em đã ngồi đây rồi. Nghĩa là em đã sẵn sàng để bước vào thế giới của tôi."

Linh nhìn vào đôi mắt ấy, cô thấy mình đang đứng trên bờ vực. Cô biết nếu tiếp tục cầm lấy ly cà phê này, nếu tiếp tục để bàn tay ấy sưởi ấm mình, cô sẽ chính thức phản bội mọi thứ. Nhưng mùi hương khói thuốc nhàn nhạt và hơi ấm từ lòng bàn tay Khải khiến cô không muốn rút tay về.

"Tôi chỉ ngồi đây 15 phút thôi," Linh nói yếu ớt.

"15 phút là đủ để bắt đầu một cuộc đời mới," Khải thầm thì.

Dưới ánh nắng nhạt của buổi chiều, hai con người ngồi đối diện nhau. Một lời mời cà phê đơn giản nhưng đã chính thức tháo bỏ chiếc khóa cuối cùng của cánh cửa đạo đức.