MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 6: CƠN MƯA BẤT CHỢT DƯỚI HẦM GỬI XE

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 6: CƠN MƯA BẤT CHỢT DƯỚI HẦM GỬI XE

724 từ · ~4 phút đọc

Năm giờ chiều. Thành phố bị nhấn chìm trong một trận mưa rào bất chợt, tầm tã và dữ dội. Tiếng mưa dội xuống mái kính của quán cà phê cuối phố X nghe rát buốt, như muốn xé toạc vẻ tĩnh lặng của không gian bên trong.

Linh đứng ở cửa quán, ánh mắt bồn chồn nhìn ra màn mưa trắng xóa. Cô đã đợi ba mươi phút, nhưng Khải không xuất hiện. Sự mong đợi xen lẫn lo âu khiến cô thấy mình thật nực cười. Một người phụ nữ có gia đình, lại lén lút đi gặp đối thủ của chồng chỉ vì vài tin nhắn mập mờ?

Cô quyết định ra về. Nhưng ngay khi vừa bước xuống hầm gửi xe vắng lặng của tòa nhà, hơi lạnh từ khối bê tông xám xịt phả vào da thịt khiến cô khẽ rùng mình. Không gian dưới hầm tối mờ, chỉ có vài bóng đèn tuýp nhấp nháy, tiếng nước mưa rò rỉ từ đường ống vang lên tí tách, cô độc và ám ảnh.

Vừa tìm thấy chiếc xe của mình, Linh định mở cửa thì một bàn tay rắn chắc đột ngột chặn ngang cánh cửa xe. Một bóng người cao lớn áp sát sau lưng cô. Mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc quyện cùng mùi nước mưa lạnh lẽo bao vây lấy cô ngay lập tức.

"Em định chạy trốn sao?"

Giọng nói của Khải trầm thấp, vang vọng trong không gian kín của hầm gửi xe, khiến nhịp tim Linh suýt soát dừng lại.

Linh quay phắt lại, lưng cô ép chặt vào cửa xe lạnh toát, trong khi trước mặt là lồng ngực vững chãi của Khải. Anh không che ô, mái tóc đen hơi ướt rủ xuống trán, vài giọt nước mưa tinh nghịch lăn từ cổ áo sơ mi xuống khuôn ngực vạm vỡ.

"Anh... anh đã không đến quán," Linh lắp bắp, hơi thở cô trở nên dồn dập.

"Tôi đã ở đó, đứng ở phía đối diện để xem em có thực sự dám đến hay không," Khải tiến thêm một bước, khoảng cách gần đến mức Linh có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh giữa cái lạnh của hầm xe. "Và em đã đến. Điều đó chứng tỏ, em thèm khát hơi ấm của tôi hơn là em tưởng."

Khải đưa tay lên, những ngón tay dài, thô ráp khẽ chạm vào làn da cổ của Linh, rồi từ từ trượt xuống, dừng lại ở sợi dây chuyền vàng mảnh mai trên ngực cô. Cái chạm ấy nhẹ như lông hồng nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến toàn thân Linh nhũn ra.

"Thả tôi ra... Thành sẽ giết tôi nếu thấy cảnh này," cô thầm thì, nhưng đôi tay cô lại vô thức bám chặt vào bắp tay cứng như đá của Khải.

"Hắn ta đang bận rộn với những con số và những người đàn bà khác, Linh ạ. Chỉ có tôi mới thấy em đang run rẩy ở đây," Khải cúi thấp đầu, môi anh chỉ cách môi cô vài milimet. "Mưa bên ngoài rất lạnh, nhưng ở đây... em có cảm thấy nóng không?"

Đột nhiên, tiếng một chiếc xe khác vang lên ở phía xa của hầm gửi xe, ánh đèn pha quét qua vị trí của hai người. Linh hốt hoảng định né tránh, nhưng Khải đã nhanh chóng xoay người, dùng tấm thân to lớn của mình che khuất hoàn toàn cô vào góc tối giữa xe và bức tường bê tông.

Trong khoảnh khắc bị giam cầm giữa bức tường lạnh và cơ thể nóng bỏng của "kẻ lạ", Linh nghe thấy tiếng lý trí của mình vỡ vụn. Khải không đợi thêm một giây nào nữa, anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt, thô bạo nhưng đầy đam mê. Nó không giống như những nụ hôn xã giao hay nhạt nhẽo của Thành, nó mang vị đắng của whisky, vị lạnh của mưa và vị nóng của một khao khát bị kìm nén quá lâu.

Nhịp tim Linh lạc điệu hoàn toàn. Dưới hầm gửi xe vắng lặng, chỉ còn tiếng mưa gào thét bên ngoài và tiếng thở dốc nồng nàn của hai kẻ đang bước qua ranh giới của sự phản bội.

Hạt mầm tội lỗi đã chính thức đâm chồi.