MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 5: TIN NHẮN ẨN DANH: "TÔI THẤY CÔ KHÔNG ỔN"

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 5: TIN NHẮN ẨN DANH: "TÔI THẤY CÔ KHÔNG ỔN"

630 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Thành rời nhà từ rất sớm mà không để lại một lời nào. Căn nhà rộng lớn lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ của nó. Linh ngồi ở bàn ăn, trước mặt là ly cà phê đã nguội ngắt. Dưới sàn nhà, chiếc áo vest của Khải đã biến mất – có lẽ người giúp việc đã mang đi giặt, nhưng mùi hương đàn hương ấy dường như vẫn còn quẩn quanh trong cánh mũi Linh, ám ảnh đến mức khiến cô thấy ngộp thở.

Ting.

Tiếng thông báo tin nhắn từ chiếc điện thoại đặt trên mặt bàn đá cẩm thạch vang lên, phá tan sự im lặng.

Linh cầm máy. Một số điện thoại lạ. Chỉ có duy nhất một dòng tin nhắn:

"Tôi thấy cô không ổn. Hơi ấm tối qua vẫn chưa đủ để sưởi ấm trái tim cô sao?"

Tim Linh hẫng đi một nhịp. Cô vội vàng đặt điện thoại xuống như thể nó vừa bị nung nóng. Chỉ có một người duy nhất có thể gửi dòng tin nhắn này. Khải.

Làm sao anh ta có số của cô? Nhưng rồi cô tự cười giễu chính mình. Với một người như Khải, việc tìm số điện thoại của vợ đối thủ có lẽ còn dễ hơn việc nhấp một ngụm whisky.

Cô định xóa tin nhắn đó đi, định chặn số ngay lập tức. Đó là việc mà một người vợ trung thủy nên làm. Nhưng ngón tay cô cứ chần chừ mãi trên màn hình. Trong đầu cô lại hiện lên hình ảnh Thành hất ngã cô xuống sofa tối qua, ánh mắt anh đầy vẻ khinh miệt và chiếm hữu như một món hàng.

Cô gõ lại, những ngón tay run rẩy: "Anh là ai? Đừng làm phiền tôi nữa."

Rất nhanh, tin nhắn trả lời hiện lên:

"Tôi là người đã thấy cô khóc thầm sau chiếc mặt nạ lộng lẫy kia. Tôi là kẻ lạ mang theo hơi ấm mà chồng cô không bao giờ có. Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ, Linh. Sự cô đơn đang ăn mòn em."

Linh hít một hơi thật sâu, cảm giác như bí mật sâu kín nhất của mình vừa bị lột trần. Anh ta không gọi cô là "phu nhân" nữa, anh ta gọi cô là "em". Một cách xưng hô đầy thân mật, suồng sã nhưng lại khiến lòng cô dấy lên một sự kích thích lạ lùng.

Cả ngày hôm đó, Linh không thể làm được việc gì ra hồn. Mỗi khi điện thoại sáng lên, cô lại cảm thấy vừa sợ hãi vừa mong đợi. Cô đứng trước gương, nhìn vào người đàn bà trong đó – xinh đẹp, giàu có nhưng héo úa.

Ting.

"Năm giờ chiều. Quán cà phê cũ ở cuối phố X. Tôi trả lại cho em thứ mà em đã đánh mất tối qua."

Linh biết "thứ đã đánh mất" không chỉ đơn thuần là một vật hữu hình. Đó là sự kiêu hãnh, là sự kìm nén, hay chính là bản ngã của cô?

Lý trí bảo cô hãy ở nhà, hãy tắm rửa và chờ chồng về ăn tối để chuộc lỗi cho sự nghi ngờ tối qua. Nhưng bản năng – thứ bản năng đã bị bỏ đói suốt 5 năm qua – lại đang gào thét.

Linh đứng dậy, chọn một chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang, tô thêm chút son trầm. Cô không biết mình đang đi đâu, cô chỉ biết mình cần phải tìm lại "hơi ấm" đó, dù chỉ là một lần cuối cùng để chắc chắn rằng mình vẫn còn đang sống.

Cô không biết rằng, cuộc gặp gỡ chiều nay sẽ là điểm khởi đầu cho một chuỗi những sai lầm ngọt ngào mà cô không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa.