Chiếc xe Mercedes lướt đi trong màn đêm tĩnh lặng của thành phố, nhưng không khí bên trong xe lại đặc quánh sự ngột ngạt. Thành ngồi bên cạnh, gương mặt lạnh lùng nhìn ra cửa sổ, đôi tay đan chặt vào nhau – một dấu hiệu cho thấy anh đang kìm nén sự tức giận.
Linh ngồi co mình ở góc ghế, tay ôm khư khư chiếc áo vest của Khải. Cô đã không trả lại nó cho người phục vụ nào cả. Sự ấm áp còn sót lại trên lớp vải tweed như một liều thuốc an thần kỳ lạ, giúp cô đứng vững trước cơn bão ngầm từ chồng.
Vừa về đến nhà, Thành thô bạo giật lấy chiếc áo trên tay cô.
"Cái áo này... không phải của phục vụ nào cả," Thành ném chiếc áo xuống sàn nhà, đôi mắt anh đỏ ngầu. "Đây là dòng vải riêng của nhà may mà gã đó dùng. Khải. Là hắn đúng không?"
Linh giật mình, cô không ngờ Thành lại nhận ra nhanh đến thế. "Em không biết anh đang nói gì. Chỉ là một người lạ thấy em lạnh..."
"Người lạ?" Thành cười khẩy, bước tới bóp chặt cằm Linh, ép cô nhìn thẳng vào mắt anh. "Khải là kẻ thù không đội trời chung của Kim Phát. Hắn tiếp cận em không phải vì em đẹp đâu, Linh ạ. Hắn muốn dùng em để sỉ nhục tôi!"
Thành buông tay, để mặc Linh ngã xuống sofa. Anh không quan tâm vợ mình có đau hay không, anh chỉ quan tâm đến việc cái tôi của mình đang bị đe dọa. Anh quay lưng bước vào phòng làm việc, để lại Linh cô độc trong phòng khách rộng lớn cùng chiếc áo vest nằm trơ trọi dưới sàn.
Linh run rẩy nhặt chiếc áo lên. Lẽ ra cô nên vứt nó vào máy giặt, hoặc vứt nó vào thùng rác như cách cô đã làm với chiếc bánh kem. Nhưng hành động của cơ thể lại đi ngược với lý trí. Cô đưa chiếc áo lên gần mũi, nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu.
Mùi hương gỗ đàn hương nồng nàn quyện cùng chút khói thuốc lá đặc trưng từ người Khải vẫn còn vương lại rất rõ. Nó không phải là mùi hương sạch sẽ, bóng bẩy của những quý ông thành đạt. Nó là mùi của sự hoang dã, của quyền lực và một chút gì đó rất... đàn ông.
Linh thấy tim mình đập mạnh. Mỗi lần hít vào, hình ảnh Khải cúi xuống sát tai cô ở ban công lại hiện lên. Cô nhớ lại cảm giác khi lồng ngực mình dán chặt vào khối cơ bắp rắn chắc của anh ta. Đó là một cảm giác tội lỗi nhưng lại mang đến sự thỏa mãn lạ kỳ, như thể một người đang chết khát giữa sa mạc tìm thấy một dòng suối dù biết trong đó có độc.
Đêm đó, Linh không thể ngủ được. Căn phòng ngủ quen thuộc với Thành nằm bên cạnh bỗng trở nên lạnh lẽo lạ thường. Mùi hương gỗ đàn hương dường như đã bám vào da thịt cô, vào tiềm thức cô. Cô nhắm mắt lại, và trong bóng tối, cô thấy bàn tay Khải lướt trên vai mình. Cô thấy ánh mắt anh nhìn cô như muốn nuốt chửng.
Sự ám ảnh bắt đầu nhen nhóm. Linh nhận ra mình không còn ghê tởm hành động của Khải nữa. Thay vào đó, cô bắt đầu tự hỏi: Nếu lúc đó Thành không xuất hiện, nếu cô thực sự để Khải chạm vào mình nhiều hơn... thì sẽ thế nào?
Phía bên kia thành phố, trong căn hộ áp mái sang trọng, Khải đang đứng ngoài ban công, trên môi là điếu thuốc đang cháy dở. Anh khẽ nhả một làn khói trắng vào không trung, đôi mắt nhìn về phía căn penthouse của Linh.
Anh biết mình đã để lại "mùi hương" của mình trong tâm trí cô. Và đó là loại độc dược không có thuốc giải.