MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 3: MỘT CÁI CHẠM VÔ TÌNH, MỘT NHỊP TIM LẠC ĐIỆU

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 3: MỘT CÁI CHẠM VÔ TÌNH, MỘT NHỊP TIM LẠC ĐIỆU

710 từ · ~4 phút đọc

Lồng ngực Linh phập phồng, hơi thở cô trở nên hỗn loạn khi bị ép chặt vào thân hình cao lớn của Khải. Sự nóng bỏng từ bàn tay anh xuyên qua lớp lụa mỏng trên eo khiến cô có cảm giác như mình đang bị đóng dấu chủ quyền.

"Buông tôi ra..." – Linh thầm thì, nhưng giọng nói yếu ớt ấy chẳng khác nào một lời mời gọi.

Khải không buông. Ngược lại, anh nới lỏng vòng tay một chút, nhưng chỉ để những ngón tay thô ráp của mình luồn vào sau gáy cô, khẽ vuốt ve những lọn tóc con đang vương vãi. "Em nói dối không giỏi lắm, Linh ạ. Cơ thể em đang run rẩy vì mong cầu cái chạm này, chứ không phải vì sợ hãi đâu."

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nện đều trên sàn gỗ ban công vang lên.

"Linh? Em có ở đó không?" – Tiếng của Thành.

Tim Linh như nhảy khỏi lồng ngực. Cô hốt hoảng định đẩy Khải ra, nhưng anh đã nhanh hơn. Khải buông eo cô, nhưng trước khi lùi lại vào bóng tối, mu bàn tay anh cố tình lướt nhẹ qua gò má đang nóng bừng của cô. Một cái chạm vô tình nhưng đầy tính toán, đủ để để lại hơi ấm ám ảnh trên da thịt cô.

"Chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau, phu nhân của Thành." – Khải để lại một câu nói lửng lơ rồi biến mất vào lối đi hẹp của nhân viên phục vụ, nhanh đến mức như một ảo ảnh.

Linh đứng chết trân, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở và vuốt thẳng lại nếp váy. Khi Thành bước ra, anh chỉ thấy vợ mình đang đứng tựa vào lan can, gương mặt hơi tái đi dưới ánh trăng.

"Sao em ở đây lâu thế? Có người đang hỏi thăm vợ của giám đốc Kim Phát đấy," Thành nói, đôi mắt hẹp dài của anh quét qua người cô một lượt đầy nghi hoặc.

Anh tiến lại gần, mũi khẽ nhăn lại khi ngửi thấy một mùi hương lạ. Không phải mùi nước hoa thanh thoát của Linh, mà là mùi gỗ đàn hương nồng nàn, nam tính và đầy uy quyền.

"Mùi gì thế này?" – Thành hỏi, ánh mắt dừng lại ở bả vai Linh.

Linh giật mình, cô nhận ra mình vẫn còn đang khoác chiếc áo vest mà Khải đã đắp lên vai cô lúc nãy (trong vô thức cô đã không kịp trả lại). Chiếc áo vest đen tuyền, lót lụa cao cấp, rõ ràng không phải của Thành.

"À... lúc nãy gió lạnh quá, có một người phục vụ thấy em run nên đã cho mượn áo. Em chưa kịp trả," Linh nói dối, trái tim cô đập mạnh đến mức cô sợ Thành sẽ nghe thấy.

Thành nhíu mày, anh cầm lấy vạt áo vest, cảm nhận chất vải. Là vải tweed đặt may riêng từ Savile Row, không đời nào một phục vụ bàn lại có thể sở hữu nó. Sự nghi ngờ hiện rõ trong mắt Thành, nhưng trước mặt bao nhiêu khách khứa phía trong, anh không muốn làm lớn chuyện.

"Trả lại cho người ta đi. Đừng có tùy tiện nhận đồ của người lạ," Thành gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy cổ tay Linh, kéo cô quay lại sảnh tiệc.

Cái nắm tay của Thành rất chặt, thậm chí làm cổ tay cô hằn lên vết đỏ, nhưng nó lạnh ngắt. Linh lảo đảo bước theo chồng, nhưng tâm trí cô vẫn đặt ở cái chạm tay của Khải lúc nãy. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng làm nhịp tim cô lạc điệu, làm cô nhận ra rằng suốt 5 năm qua, cô chưa từng được Thành chạm vào với sự khao khát mãnh liệt đến thế.

Ở một góc khuất của sảnh tiệc, Khải đứng đó, trên tay là ly rượu whisky đã cạn. Anh thản nhiên quan sát cảnh Thành kéo Linh đi. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng khóe môi lại hiện lên một nụ cười đắc thắng.

Anh biết, anh đã gieo được một hạt mầm vào lòng người đàn bà đó. Và hạt mầm ấy sẽ sớm lớn lên thành một rừng lửa thiêu rụi cuộc hôn nhân mục nát kia.