MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Của Kẻ LạChương 2: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ

Hơi Ấm Của Kẻ Lạ

Chương 2: BỮA TIỆC CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ

737 từ · ~4 phút đọc

Khách sạn Grand Palace đêm nay khoác lên mình vẻ lộng lẫy xa hoa tột bậc. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống những ly rượu champagne sủi bọt, phản chiếu gương mặt của những kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu – nơi mà mỗi nụ cười đều được tính toán kỹ lưỡng như một quân bài kinh doanh.

Linh bước xuống từ chiếc limousine đen bóng. Hôm nay, cô không chọn kiểu váy nhẹ nhàng hay kín đáo như mọi khi. Thay vào đó là một thiết kế lụa đen ôm sát cơ thể, xẻ sâu ở lưng để lộ làn da trắng như sứ và đường cong mềm mại. Mỗi bước đi của cô đều khiến tà váy khẽ lay động, thu hút không ít ánh nhìn tò mò lẫn thèm khát.

"Em mặc cái gì thế này?" – Thành bước lại gần, giọng anh trầm xuống, đầy vẻ khó chịu và kiểm soát. Anh vẫn thế, luôn muốn cô là một "vật trang trí" chuẩn mực, không quá nổi bật để tránh phiền phức nhưng phải đủ sang để giữ mặt mũi cho anh.

Linh mỉm cười, một nụ cười mà Thành chưa từng thấy trước đây – nó vừa xa cách, vừa đầy khiêu khích: "Hôm nay là kỷ niệm 5 năm cộng một ngày, em nghĩ mình nên rực rỡ một chút. Anh không thích sao?"

Thành định nói gì đó, nhưng một đối tác quan trọng đã gọi tên anh từ phía sảnh chính. Anh liếc nhìn Linh một cái đầy cảnh cáo rồi nhanh chóng xoay người, lại trở thành quý ông lịch lãm với nụ cười niềm nở giả tạo.

Linh thở hắt ra, cảm giác ngột ngạt bao trùm lấy cô. Cô đi thẳng về phía ban công vắng vẻ, nơi bóng tối của màn đêm có thể che giấu đi sự mệt mỏi trên gương mặt mình.

"Rượu ở đây không ngon như vẻ ngoài của nó đâu."

Một giọng nói trầm đục, mang theo chút âm hưởng khàn khàn đầy nam tính vang lên từ góc tối ban công. Linh giật mình quay lại. Một người đàn ông đang đứng tựa lưng vào lan can, tay cầm một ly whisky thay vì champagne như mọi người. Anh ta không mặc vest chỉnh tề mà chỉ mặc áo sơ mi đen mở hai cúc đầu, để lộ cơ ngực rắn rỏi.

Đó là Khải. Người đàn ông duy nhất trong bữa tiệc này không đeo chiếc "mặt nạ" lịch thiệp.

"Anh là ai?" – Linh hỏi, cố giữ cho giọng mình không run rẩy dưới ánh mắt như thiêu cháy của anh ta.

"Tôi?" – Khải bước ra khỏi bóng tối, tiến lại gần cô. Mùi gỗ đàn hương trộn lẫn với khói thuốc lá nồng nàn vây lấy Linh. "Tôi chỉ là một kẻ lạ đi lạc vào buổi tiệc giả dối này thôi. Nhưng có vẻ như... tôi đã tìm thấy một người cũng đang muốn bỏ trốn giống mình."

Khải đưa tay lên, ngón trỏ khẽ lướt qua bờ vai trần lạnh ngắt của Linh. Một dòng điện xẹt qua, khiến cô rùng mình. Không phải cái lạnh của gió đêm, mà là sự run rẩy trước một thứ hơi ấm nóng bỏng và đầy nguy hiểm đang kề cận.

"Thả tay ra, tôi là vợ của Thành," Linh nói, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ, không thể lùi bước.

Khải bật cười thấp, anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả sát bên tai cô: "Vợ sao? Một người vợ bị bỏ rơi ngay trong buổi tiệc vinh danh của chồng mình? Linh, em không thấy chiếc nhẫn trên tay mình đang kêu cứu sao?"

Bàn tay Khải đột ngột siết lấy eo Linh, kéo cô sát vào lồng ngực vững chãi của anh. Qua lớp lụa mỏng manh, Linh cảm nhận được hơi nóng rực từ cơ thể anh truyền sang, lấp đầy cái khoảng không giá lạnh mà Thành đã để lại suốt bao năm qua.

Trong khoảnh khắc ấy, tiếng nhạc hội trường bỗng trở nên xa xăm. Chỉ còn tiếng tim đập loạn nhịp và hơi ấm mãnh liệt của kẻ lạ mặt này đang thiêu đốt mọi lý trí cuối cùng của cô.

Linh biết mình nên đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội chủ nhân. Cô khao khát hơi ấm này, dù biết nó có thể là ngọn lửa sẽ thiêu rụi cả cuộc đời cô.