Người ta vẫn nói, một đứa trẻ ở ngôi làng miền núi hẻo lánh này muốn bước chân vào đại học chẳng khác nào mơ giữa ban ngày. Lâm Thanh Thanh biết điều đó hơn ai hết. Dù vậy, cô vẫn không ngừng mơ, vẫn cố gắng học hết cao trung với thành tích đứng đầu lớp, chỉ hy vọng cha mẹ mình có thể nở mặt nở mày một lần với hàng xóm láng giềng.
Nhưng giấc mơ ấy cuối cùng cũng vụn vỡ chỉ trong một đêm.
Nắng chiều nhạt dần trên sân gạch trước căn nhà nhỏ. Gió từ triền núi phả xuống, mang theo mùi ngai ngái của rơm rạ. Lâm Thanh Thanh đứng im lặng, trong tay còn cầm tờ giấy báo nhập học của một trường đại học danh tiếng dưới thành phố. Viền giấy hơi nhăn lại, chỗ mép còn ố vàng vì mồ hôi của cô.
Bên trong nhà, tiếng ho của em trai vang lên khản đặc. Cậu bé mới chỉ bảy tuổi, gầy yếu và xanh xao, đang nằm co quắp trên chiếc giường tre cũ. Cha mẹ cô ngồi bên, vẻ mặt tiều tụy. Tóc của cha đã bạc nhiều từ mấy năm nay, còn mẹ thì mắt hoe đỏ, tay run run cầm chén nước thuốc đắng ngắt.
Họ đã dành dụm suốt bao năm, làm thuê cuốc mướn, gom đủ số tiền để đóng học phí đại học cho Thanh Thanh. Nhưng rồi, em trai cô bất ngờ sốt cao, bác sĩ ở trạm xá nói phải chuyển xuống bệnh viện huyện gấp. Tiền viện phí, tiền thuốc men, tiền đi lại... tất cả đổ dồn lên vai cha mẹ.
Số tiền học phí Thanh Thanh cất giữ cẩn thận trong hộp gỗ dưới giường, cuối cùng được mẹ lấy ra, đếm từng tờ mà nước mắt rơi lã chã.
Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: giấc mơ đại học của Thanh Thanh phải nhường chỗ cho mạng sống của em trai.
Thanh Thanh xiết chặt tờ giấy báo nhập học, ngẩng đầu nhìn núi rừng mờ sương phía xa. Mắt cô cay xè, lòng chua xót nhưng không trách cha mẹ lấy một lời. Cô chỉ tự hỏi: Mình nên làm gì bây giờ? Chẳng lẽ mười chín năm cố gắng, mười mấy năm thức khuya dậy sớm đèn sách, chỉ để đổi lấy một cái lắc đầu và tiếng thở dài của định mệnh?
Ngày hôm sau, trời chưa sáng hẳn, Thanh Thanh thu dọn vài bộ quần áo, nhét thêm một cuốn vở và cây bút. Cô quyết định sẽ xuống thành phố tìm việc. Dù không thể đi học, cô vẫn muốn kiếm tiền phụ giúp cha mẹ, lo cho em trai.
Trước lúc đi, mẹ nắm chặt tay cô, giọng nghẹn ngào: Con gái, dưới đó phức tạp lắm, con phải cẩn thận nghe chưa.
Cô mỉm cười, gật đầu, giấu đi sự lo lắng trong đáy mắt. Cô đâu dám nói với mẹ rằng, chính cô cũng sợ, sợ cái thành phố xa lạ kia sẽ nuốt chửng mình. Nhưng nỗi sợ ấy vẫn không lớn bằng mong muốn được làm điều gì đó cho gia đình.
Xe khách cũ nổ máy vang lên từng hồi mệt mỏi, kéo Thanh Thanh rời khỏi ngôi làng nhỏ bé. Cô ngồi bên cửa sổ, nhìn ngọn núi phía sau lùi dần, đến khi chỉ còn lại mấy vệt mờ trong sương.
Dưới thành phố, cái gì cũng khác. Nhà cao tầng nối tiếp nhau, người đi lại đông đúc, xe cộ ồn ào, ánh đèn rực rỡ đến chói mắt. Thanh Thanh cảm thấy mình giống như một hạt cát bị gió cuốn đến nơi lạ lẫm, nhỏ bé và vô hình.
Ngày đầu tiên, cô tìm đến một quán cà phê, xin làm phục vụ. Bà chủ chỉ liếc mắt nhìn bộ quần áo cũ sờn vai của cô, thở dài bảo: Quán chị cần người biết tiếng Anh chút xíu, em không hợp đâu.
Ngày thứ hai, cô ra chợ, muốn làm bưng bê. Nhưng người ta cần nam giới khoẻ mạnh, cô lại quá gầy gò.
Ngày thứ ba, Thanh Thanh dậy từ năm giờ sáng, chạy qua mấy con phố lớn, cuối cùng xin được chân phát tờ rơi. Trời nắng chang chang, cô khát khô cổ, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Lúc phát gần hết xấp giấy, trời đột ngột đổ mưa.
Cơn mưa nặng hạt xối xả, cô nép vào mái hiên một toà nhà lớn, thở hổn hển, hai tay run lên vì lạnh. Bất ngờ, từ trong sảnh, một nhóm người mặc vest đen bước ra. Dẫn đầu là một người đàn ông cao lớn, dáng thẳng tắp, đôi mắt đen sâu thẳm và lạnh lùng đến mức khiến người ta không dám nhìn lâu.
Anh mặc bộ vest xám hoàn hảo, cầm ô đen che một bên vai, sải bước nhanh. Nhưng chỉ một thoáng, chiếc ô tuột khỏi tay anh vì gió mạnh. Thanh Thanh theo phản xạ chạy ra nhặt giúp, mưa tạt thẳng vào mặt khiến cô rát buốt.
Cô luống cuống cầm ô lên, ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt anh. Khoảnh khắc ấy, cô bỗng sững lại. Ánh mắt anh bình thản nhưng lại ẩn chứa nỗi cô độc lạ lùng.
Cảm ơn, anh khẽ nói, giọng trầm thấp và lạnh.
Không… không có gì ạ. Cô lắp bắp, đưa lại ô cho anh.
Nhưng khi anh vừa đưa tay cầm lấy, đột nhiên phía sau vang lên tiếng phanh gấp. Một chiếc xe con lao đến, mất lái, hướng thẳng về phía người đàn ông ấy.
Không kịp nghĩ, Thanh Thanh lao lên, kéo mạnh anh sang một bên.
Tiếng va chạm chát chúa vang lên. Chiếc xe đâm vào cột đèn ven đường, vỡ nát phần đầu. Mưa vẫn xối xả, hơi nước và mùi khói xăng trộn lẫn trong không khí.
Người đàn ông đứng yên, thoáng sững sờ. Anh cúi nhìn cô gái nhỏ trước mặt, mái tóc ướt sũng, thân hình run lên vì lạnh. Đôi mắt cô, trong veo và có chút sợ hãi.
Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có người xa lạ nào vì mình mà liều như vậy. Nhất là một cô gái mảnh mai như thế.
Cô… không sao chứ? Anh khàn giọng hỏi.
Em không sao ạ. Thanh Thanh lùi lại, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.
Gió vẫn thổi, mưa vẫn nặng hạt. Xung quanh, bảo vệ của tòa nhà chạy tới, người đi đường xôn xao bàn tán. Người đàn ông ấy lại chỉ đứng lặng nhìn Thanh Thanh, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, một ý nghĩ vụt qua trong đầu anh. Có lẽ, cô gái này… có thể hữu dụng.