MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 2: Lời đề nghị bất ngờ

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 2: Lời đề nghị bất ngờ

921 từ · ~5 phút đọc

Mưa tạnh dần, chỉ còn vài giọt lác đác rơi trên vỉa hè ướt sũng. Thanh Thanh cúi đầu, hai tay siết chặt quai túi vải cũ. Quần áo dính sát vào người, lạnh đến run cả hàm răng.

Cô biết mình nên rời đi, nhưng ánh mắt người đàn ông kia như ghim cô lại. Ánh nhìn ấy không hoàn toàn lạnh lùng, trong đó có điều gì đó khó giải thích, xen lẫn tò mò và dò xét.

Một người đàn ông khác tiến đến, cung kính gọi: Tổng giám đốc, anh không sao chứ?

Anh khẽ gật đầu. Nhìn Thanh Thanh, anh hơi nhíu mày: Cô đang tìm việc?

Thanh Thanh thoáng giật mình. Anh nhìn thấy xấp tờ rơi trên tay cô, đã ướt nhẹp, chữ in nhòe đi.

Vâng… Em… em đang tìm việc làm thêm ạ. Cô lắp bắp, mặt đỏ lên vì xấu hổ.

Người đàn ông im lặng vài giây, rồi nói bằng giọng điệu trầm thấp, điềm tĩnh: Theo tôi.

Nói xong, anh xoay người bước đi, bộ vest vẫn gọn gàng dù mới bị mưa tạt. Thanh Thanh ngơ ngác đứng tại chỗ. Theo… theo sao cơ?

Thấy cô chưa kịp phản ứng, người đàn ông đi bên cạnh – chắc là trợ lý – nhẹ giọng nhắc: Cô đi cùng chúng tôi, tổng giám đốc có lời muốn nói.

Thanh Thanh khẽ cắn môi, cuối cùng cũng bước theo. Trong đầu cô hỗn loạn: Tổng giám đốc? Thì ra anh ấy là sếp lớn của tòa nhà này?

Họ đưa cô lên tầng cao nhất bằng thang máy riêng. Cửa kính rộng mở nhìn ra cả thành phố mù sương, ánh đèn phản chiếu trên mặt sàn lạnh.

Phòng làm việc rộng rãi, đồ đạc sắp xếp tối giản nhưng toát lên vẻ sang trọng đến ngột ngạt. Người đàn ông ngồi sau bàn làm việc, ngước mắt nhìn cô.

Ngồi đi. Anh nói.

Thanh Thanh khẽ ngồi xuống mép ghế, tim đập mạnh, hai tay đặt trên đùi, không dám ngẩng đầu.

Anh chống khuỷu tay lên mặt bàn, giọng nói vẫn đều đều: Cô tên gì?

Dạ… em tên là Lâm Thanh Thanh.

Bao nhiêu tuổi?

Mười chín ạ.

Có học đại học không?

Thanh Thanh khựng lại, mím môi: Dạ… chưa ạ. Em… em trúng tuyển nhưng chưa nhập học.

Sao vậy?

Giọng anh bình thản, không tỏ ra tò mò quá mức, nhưng lại khiến người nghe buộc phải trả lời thành thật.

Em trai em bị bệnh nặng… gia đình phải dùng tiền học phí của em để chữa trị.

Cô nói khẽ, giọng như lẫn vào tiếng điều hòa lạnh buốt. Một khoảnh khắc ngắn, anh thoáng thấy sự lúng túng và xót xa trong mắt cô.

Anh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, hỏi tiếp: Có kinh nghiệm làm việc gì?

Dạ… chưa ạ. Em từng đi phát tờ rơi mấy hôm nay thôi.

Thanh Thanh tự nhiên thấy mặt nóng lên. Trước mặt vị tổng giám đốc khí chất lạnh lùng này, cô càng nhận ra mình nhỏ bé, quê mùa và chẳng có gì.

Anh im lặng một lúc, như đang suy nghĩ điều gì đó. Sau cùng, anh ngẩng đầu, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng: Tôi đang cần một trợ lý tạm thời. Công việc không khó, chủ yếu đi cùng tôi dự vài buổi tiệc, tiếp khách, sắp xếp lịch hẹn.

Cô có làm được không?

Thanh Thanh sững sờ. Cô? Làm trợ lý của anh?

Em… em chưa từng làm việc ở công ty, em sợ…

Không sao. Tôi chỉ cần cô làm tạm thời, một tháng. Mức lương là mười triệu, trả trước một nửa.

Mười… mười triệu?

Cô ngỡ ngàng, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Số tiền đó đối với cô quá lớn, có thể đủ để gửi về quê chữa bệnh thêm cho em trai.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô: Cô cứu tôi, xem như tôi đáp lại. Nhưng tôi không thích nợ ai. Đồng ý hay không, tùy cô.

Thanh Thanh nuốt khan. Trong lòng tràn ngập do dự và lo lắng. Nhưng khi nghĩ đến em trai đang nằm trên giường bệnh, cô bỗng thấy dũng khí dâng lên.

Dạ… em… em đồng ý ạ.

Tốt.

Anh gật đầu, quay sang người trợ lý: Trình Du, sắp xếp cho cô ấy ở phòng dành cho nhân viên tạm thời, chuẩn bị vài bộ đồ phù hợp.

Vâng, tổng giám đốc.

Trình Du quay lại nhìn Thanh Thanh, nở nụ cười nhẹ như để trấn an. Cô đứng dậy, cúi đầu cảm ơn anh, giọng run lên: Cảm… cảm ơn anh rất nhiều.

Không cần cảm ơn. Anh đáp, mắt vẫn bình thản. Đây chỉ là giao dịch.

Bước ra khỏi phòng, Thanh Thanh hít một hơi thật sâu. Hành lang dài và sáng bóng phản chiếu bóng cô run run, lạ lẫm.

Cô chưa kịp định thần thì Trình Du đã dẫn cô xuống một tầng khác. Anh ta lịch sự mở cửa, đưa cô vào một căn phòng nhỏ xinh, trang trí đơn giản nhưng sạch sẽ và đủ tiện nghi.

Từ hôm nay, cô sẽ làm trợ lý riêng cho vị tổng giám đốc quyền lực ấy.

Thanh Thanh khẽ siết tay, trái tim đập thình thịch. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, cũng chẳng biết vì sao anh ấy lại chọn cô. Nhưng cô chỉ hy vọng, mình có thể trụ lại được một tháng, kiếm đủ tiền gửi về quê.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, cô lại nhớ đến ánh mắt của anh: lạnh lùng, cô độc, sâu thẳm như vực sâu.

Thanh Thanh thì thầm một câu với chính mình: Mình nhất định phải làm được.