Sáng hôm sau, chuông báo thức reo vang bên tai. Thanh Thanh mở mắt, vẫn chưa kịp nhận ra mình đang ở đâu. Căn phòng nhỏ xinh, sạch sẽ và ấm áp, khác hẳn chiếc giường tre cũ ở quê.
Cô ngồi dậy, khoác lên vai chiếc áo mỏng, bước ra ban công nhìn xuống thành phố. Ánh nắng sớm chiếu lên mặt đường đông đúc, xe cộ như dòng chảy không bao giờ dừng.
Trình Du đưa cho cô vài bộ váy công sở đơn giản, màu nhã nhặn. Thanh Thanh cầm lên, tay hơi run run. Lần đầu tiên cô mặc đồ như vậy, đứng trước gương, gương mặt trong veo, mái tóc dài buộc gọn sau gáy.
Khi Trình Du đưa cô đến trụ sở chính của Phó Thị, một toà nhà cao tầng sừng sững giữa trung tâm thành phố, Thanh Thanh ngẩng đầu ngước nhìn, trái tim đập mạnh. Biển hiệu mạ vàng sáng loáng, nhân viên nam nữ ăn mặc chỉnh tề ra vào liên tục.
Trình Du cười nhẹ: Đừng căng thẳng quá, chỉ cần nghe theo lời dặn của tổng giám đốc là được.
Dạ… em sẽ cố gắng.
Bước vào thang máy, Thanh Thanh thấy mình như lạc vào một thế giới khác. Không còn mùi rơm rạ, không còn sân gạch và tiếng gà gáy sáng, chỉ còn lại hương nước hoa nhè nhẹ và tiếng giày cao gót gõ trên nền đá lạnh.
Cửa phòng tổng giám đốc mở ra, Phó Dạ Bạch ngồi phía sau bàn làm việc, tay cầm tập tài liệu, ánh mắt bình thản như không nhìn cô.
Tôi sẽ dự ba buổi tiệc trong tuần này. Công việc của cô là đi cùng, ghi nhớ người tôi gặp, chuẩn bị trước thông tin cơ bản.
Dạ… em hiểu ạ.
Thanh Thanh đứng khép nép, giọng nhỏ nhẹ.
Anh thoáng ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt cô. Cô gái trước mặt vẫn còn nét ngây ngô, đôi mắt sáng và gương mặt lộ vẻ lo lắng.
Cô có câu hỏi gì không?
Dạ… tại sao lại là em? Thanh Thanh lấy hết can đảm hỏi.
Anh im lặng vài giây, khóe môi khẽ động nhưng không hẳn là cười: Vì cô không giống những người khác.
Không giống…?
Phó Dạ Bạch không trả lời, chỉ cúi đầu tiếp tục ký giấy tờ.
Trình Du đưa Thanh Thanh đến phòng làm việc tạm của cô, bàn nhỏ đặt sát cửa sổ, có máy tính, điện thoại và sổ tay. Thanh Thanh nhìn quanh, mọi thứ mới mẻ đến mức khiến cô thấy lạc lõng.
Trình Du hướng dẫn sơ lược công việc, dặn dò cách ăn mặc, cách đi đứng, cách giới thiệu bản thân. Anh ta kiên nhẫn, giọng nói dịu dàng, khiến Thanh Thanh phần nào bớt căng thẳng.
Buổi trưa, cô ngồi ăn trong căn tin cùng vài nữ nhân viên khác. Họ ăn mặc tinh tế, trang điểm kỹ càng, ánh mắt thi thoảng liếc nhìn cô, vẻ mặt khó đoán.
Cô ấy là trợ lý mới của tổng giám đốc à? Nhỏ vậy…
Nhìn quê quá, chắc chẳng trụ được lâu đâu.
Thanh Thanh nghe rõ từng lời xì xào, tim khẽ se lại nhưng vẫn im lặng, cúi đầu ăn nốt phần cơm.
Chiều hôm đó, Phó Dạ Bạch ra ngoài gặp đối tác, dặn cô ở lại sắp xếp lịch hẹn, chuẩn bị tài liệu. Thanh Thanh ngồi trước màn hình máy tính, mày mò từng bước, tay hơi run vì sợ làm sai.
Khi anh trở về, nhìn thấy cô vẫn ngồi đó chăm chú, mái tóc rũ xuống che nửa gương mặt, Phó Dạ Bạch dừng lại một chút.
Anh hỏi: Làm được không?
Dạ… em đang cố.
Anh gật đầu, không khen ngợi nhưng ánh mắt thoáng dịu hơn.